Chương 84: Phất tay sai bảo
Diêm Nhuận Chi ở nhà dọn dẹp một chút, sau đó chuẩn bị bữa cơm trưa.
Khương Lâm đem đồ vật của mình dọn dẹp vào cái rương, lại nhìn đến hai cuốn sổ nhật ký kia. Cô do dự một chút, đem sổ lấy ra xem thử.
Nguyên chủ cùng việc học tập cũng giống nhau, viết nhật ký cũng không tốt lắm, ý văn quá qua loa, nhưng là lời văn rất rõ ràng.
Nhật ký vẩy đầy nước mắt cùng tưởng niệm.
Khương Lâm đọc hai trang cảm giác buồn nôn đến phỏng tay, nhưng không biết phải xử lý nó như thế nào, ngoài cửa, ánh sáng le lói. Trình Như Sơn bước vào phòng, cô lập tức đem sổ nhật ký khép lại, đè nó xuống dưới cùng của chiếc rương.
Trình Như Sơn:
"Anh cùng các con đi nghiền bột nếp, em đi cùng không?"
Anh luôn muốn cùng cô mang theo hai đứa nhỏ cùng nhau làm việc gì đó, nếu như vậy khi anh không ở nhà, bọn nhỏ cũng sẽ nhớ tới lúc được ở chung với cha mẹ là như thế nào.
Anh đã xa nhà sáu năm, hận không thể lập tức bổ sung lại những thiếu sót trong những năm đó. Khương Lâm vốn định từ chối, nhưng ánh mắt anh sáng quắc, cứ nhìn cô chằm chằm, cuối cùng cô nói: "Được rồi."
Trình Như Sơn cười rộ lên, giúp cô khóa lại chiếc rương, chìa khóa đặt ở một cái hộp gỗ nhỏ khác, liền đi đến nắm tay cô.
Khương Lâm tim đập không khỏi nhanh hơn hai nhịp, không kịp từ chối đã bị anh cầm tay. Lòng bàn tay anh nóng đến kinh người, lại khô ráo thoải mái, sạch sẽ và cũng không hề có mồ hôi, ngón tay thon dài, một tay có thể bao lấy tay cô.
Khương Lâm không khỏi nhớ tới cái ôm gắt gao kia của anh, tràn ngập mạnh mẽ cùng khát vọng, tim đập rắn chắc có lực, khiến nhịp đập tim cô cũng bị xao động.
Trình Như Sơn nắm tay nhỏ của cô, ngón cái ở mu bàn tay tinh tế của cô mà vuốt ve một chút, cảm giác cô cũng không có quá kháng cự, liền cười cười, đem một chút mạng nhện dính trên đầu cô niết xuống dưới, buông tay cô ra: "Đi nào."
Trình Như Sơn cùng Khương Lâm mang theo Đại Bảo Tiểu Bảo đi nghiền gạo nếp. Gạo kê quá nhỏ, không thể dùng cối xay phải dùng cái cối và chày để giã, hơn nữa phải có kiên nhẫn, yêu cầu một lần lại một lần mà nghiền mới có thể đem gạo kê nghiền thành bột phấn. Thạch ma cùng cối xay không giống nhau, thạch ma được đặt ở nơi xay bột. Nơi xay bột của thôn Thủy Hòe liền ở một góc của đại đội, cách nhà anh cũng không xa.
Trình Như Sơn nâng đòn gánh, một đầu sọt cho hai đứa trẻ vào, đầu còn lại thì khiêng một thúng gạo kê hai mươi cân, bởi vì trọng lượng khác biệt quá lớn, thúng gạo kê còn treo một thanh sắt to để cân bằng!
Khương Lâm cũng cầm mấy thứ công cụ nhẹ nhàng đi ở một bên.
Trình Đại Bảo cầm một cái xẻng, Trình Tiểu Bảo cầm một cây chùy nhỏ, vừa đi hai nhóc con vừa gõ không ngừng, cười hì hì nói được đi dạo phố.
Trước kia bà nội kể chuyện cho bọn nó, sẽ nói đến chuyện dạo phố này, vừa đi vừa gõ mới sinh động. Hai đứa nhóc cũng không hiểu những thứ tình cảm phức tạp của người lớn.
Chỉ cảm thấy như vậy có thể khiến cho người khác chú ý, bọn nó muốn cho mấy đứa nhãi ranh từng chê cười hai đứa không có cha mẹ yêu thương, hiện tại nhìn xem bọn nó cũng được cha và mẹ dẫn đi chơi đây này. Khương Lâm bảo hai nhóc con đừng gõ nữa kẻo làm ồn, Trình Như Sơn lại cảm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền