ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 88. Thân mật và đe doạ 2

Chương 88: Thân mật và đe doạ 2

Về tới cửa nhà, Trình Như Sơn buông tay cô ra, Khương Lâm đẩy cổng ra, để anh gánh đồ vào. Diêm Nhuận Chi đã nấu cơm trưa xong, bà làm bánh rau cải nướng, trộn với một vài loại mì cộng thêm bột dẫn và mì vắt, sau khi mì nở ra thì băm nhỏ nhân, nào là nhân rau cần đậu hủ khô, nhân rau hẹ trứng gà, nhân đậu cô ve, nhân dây bầu tôm nõn, ...

Dù sao vườn rau còn rất nhiều rau, còn có rau của nhà bà Thương ăn không hết đưa cho bà, bà liền làm nhiều thêm một chút.

Để tiết kiệm nguyên liệu, bà chỉ nướng mấy cái bánh rán cho Khương Lâm và hai đứa nhỏ ăn, bà và Trình Như Sơn thì làm bánh nướng áp chảo ăn là được.

Diêm Nhuận Chi biết Khương Lâm thích ăn, vì để cho cô nếm thử một chút, cho nên bánh được làm không quá to.

Thấy một nhà hai lớn hai nhỏ trở về, Diêm Nhuận Chi lập tức cảm thấy bầu không khí giữa con trai mình và vợ có chút khác biệt, ha ha, quả nhiên để cho bọn họ ở cùng một chỗ, bên nhau nhiều thì sẽ trở nên quen thuộc.

Bánh rau cải nướng quá thơm, Khương Lâm ăn một cái, cuối cùng lại ăn thêm một cái bánh nhân tôm nõn, thật sự là quá tươi ngon!

Đại Bảo Tiểu Bảo cũng giống như cô, ăn đến bụng tròn vo, ba mẹ con liền đi bộ trong sân nhỏ để tiêu thực.

Diêm Nhuận Chi lặng lẽ nói với Trình Như Sơn:

"Đông Sinh, con trở về thật tốt, cả nhà chúng ta đều có thể ăn no, sau này con không được đi lâu như vậy nữa."

Trình Như Sơn thu hồi tầm mắt từ trên người của Khương Lâm và hai đứa nhỏ rồi nói:

"Mẹ, người yên tâm, con sẽ không đi nữa."

Sau khi ăn xong cơm trưa, Trình Như Sơn muốn thu thập giường đất ở căn phòng phía đông một chút.

Diêm Nhuận Chi:

"Chờ con trở về rồi nói sau, cũng không vội."

Thật vất vả mới trở về, thì phải cố gắng làm tốt quan hệ, có thời gian thì vẫn nên cùng vợ thân mật thắm thiết nhiều một chút. Vì để cho con trai và vợ có nhiều không gian riêng hơn, bà bưng khay kim chỉ chạy ra bên ngoài, cũng không cần ngủ trưa nữa.

Trình Như Sơn giúp Khương Lâm dẫn hai đứa trẻ đi ngủ trưa, còn anh cầm đồ đi công xã.

Khương Lâm:

"Buổi trưa bọn họ nhất định sẽ không đi làm."

Trình Như Sơn cười nói:

"Anh biết rồi."

Khương Lâm liền không nói gì nữa.

Trình Như Sơn ra bên ngoài tắm, lau khô thay đổi quần áo, vào nhà, sờ sờ đầu Đại Bảo và Tiểu Bảo, lại vuốt ve gương mặt Khương Lâm:

"Anh đi đây."

Khương Lâm ừ một tiếng, tiếp tục phất quạt hương bồ.

Trình Như Sơn đóng chặt cổng, sau đó đi tới chỗ thanh niên trí thức trước, ở cửa kêu một tiếng,"Tiềm Bác."

Tiềm Bác đang nằm xiêu vẹo trên giường đất đọc sách, nghe thấy tiếng gọi của Trình Như Sơn thì sợ tới mức run lên một cái, theo bản năng nhanh chóng trốn đi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài: "Làm gì?"

"Anh đã làm quan hệ ổn thỏa để về thành chưa?"

"Anh có chuyện gì?"

Chuyện anh trả thù Trình Như Hải, không ai không biết, Tiềm Bác sợ hãi anh tới tìm hắn ta tính sổ chuyện thông đồng với Khương Lâm.

Trình Như Sơn:

"Giúp anh đi công xã đóng dấu. Đi thôi."

Tiềm Bác muốn nói tôi tự mình đi là được, nhưng mà dưới áp lực từ ánh mắt của Trình Như Sơn mang lại, lại không thể nói nổi lời từ chối, cuối cùng mếu máo đáp:

"Chờ tôi lấy văn kiện."

Cùng lúc ấy, Khương Lâm theo bản năng muốn rút tay về, lại bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip