Chương 89: Chơi xấu
Lúc trước Trình Phúc Quý nghe Trình Như Hải cáo trạng, trong lòng có chút không yên. Ông ta liền đi gọi điện thoại đường dài tới tổ thông tin hỏi một chút. Nói chuyện điện thoại xong, tâm phiền ý loạn, sau đó đi ra ngoài tản bộ, hút điếu thuốc ngẫm lại chuyện này.
Cùng lúc ấy, Tiềm Bác đeo cặp sách lên, đi tới công xã với Trình Như Sơn. Tiềm Bác hỏi:
"Sao anh lại có lòng tốt như vậy? Tự mình đi chạy quan hệ ít nhất phải tốn hơn một trăm khối đó."
Trình Như Sơn đáp:
"Xem như cảm ơn anh hỗ trợ vác ba lô hôm bữa ấy mà."
Hai người đi công xã, dọc theo đường đi, Tiềm Bác theo không kịp tốc độ của Trình Như Sơn, phải chạy chậm nhiều lần đuổi theo. Hắn ta cảm thấy một sự sỉ nhục không thể giải thích được.
Kết quả buổi trưa, công xã căn bản không làm việc, kêu bọn họ buổi chiều lại đến.
Tiềm Bác nói:
"Quên mất, buổi trưa người ta nghỉ ngơi."
Trình Như Sơn nói: "Đi thôi." Hắn dẫn đầu đi vào, trực tiếp bước vào văn phòng thư ký.
Một nữ bí thư ngăn bọn họ lại:
"Hai người tìm ai?"
Trình Như Sơn:
"Chúng tôi tìm Trình thư ký trong thôn."
Nữ bí thư thấy anh lớn lên vừa cao vừa đẹp trai, cười cười rồi nói:
"Đi vào chờ đi."
Cô ta dẫn hai người vào văn phòng của Trình Phúc Quý, kêu bọn họ chờ một chút, Trình thư ký một lúc nữa sẽ trở về.
Một lát sau, Trình Phúc Quý trở lại văn phòng, nghe nói có người trong thôn chờ ông ta, ông ta tưởng rằng đó là em trai và cháu trai của mình. Kết quả vào văn phòng, ông ta lại nhìn thấy Trình Như Sơn tùy tiện ngồi ở trong văn phòng của mình. Trình Phúc Quý theo bản năng muốn đi lấy súng, ông ta từng đi lính, tuy rằng kỹ thuật bắn súng không được tốt, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc ông ta dùng súng để phòng vệ cho bản thân, đến nay ông ta vẫn còn sở hữu một khẩu Mauser.
Trình Như Sơn thấy vậy thì nhàn nhạt nói:
"Trình thư ký, đừng khẩn trương."
Tiềm Bác cảm thấy cực kì hối hận khi đi theo tới đây, hắn ta đúng là đầu óc động kinh, sao có thể cho rằng Trình Như Sơn có lòng tốt giúp hắn ta làm tốt quan hệ để về thành phố chứ? Này con mẹ nó là tới gây sự đi, nhìn không khí giương cung bạt kiếm, sợ rằng sẽ đánh nhau tới nơi?
Trình Phúc Quý cười ha ha, vuốt tóc mình một chút:
"Cháu trai từ trong thôn tới cửa, có gì mà căng thẳng? Sơn, cậu đã về rồi đó à?"
Trình Như Sơn:
"Ừ, cũng may là không chết ở bên ngoài."
Trình Phúc Quý lắc đầu cười:
"Cái thằng nhóc này, nghịch ngợm, đã nhiều năm như vậy rồi. Bây giờ đã làm cha, cũng già đầu rồi thì nên chững chạc một chút, trở về thì tôi sẽ an bài công tác cho cậu."
Trình Như Sơn:
"Không dám làm phiền Trình thư ký, đừng an bài cho tôi đi lao động cải tạo là được."
"Xem lời cậu nói này, cậu không phạm pháp, ai có thể khiến cậu đi lao động cải tạo được? Chuyện quá khứ, cậu còn mang thù sao?"
Trình Phúc Quý nhướng mày, ánh mắt sắc bén:
"Tôi nói này Đông Sinh, đây là cậu không đúng. Vấn đề chính sách, là đảng cùng chính phủ ra quyết sách, chúng tôi làm cán bộ chỉ có thể chấp hành đúng sự thật. Tôi không chấp hành thì vẫn có người khác tới chấp hành, đúng không?"
Trình Như Sơn cười cười, đứng dậy, từ trong tay Tiềm Bác cầm lấy tờ đơn: "Tôi đương nhiên biết chuyện này, cho nên dù ông có bắn chết ông nội tôi, giết chết anh cả của tôi, tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền