Chương 93: Ngọt như đường 3
Trình Như Sơn gánh nước về, Khương Lâm chặn anh ở cửa:
"Này, đứa nhỏ đều bị anh chiều hư mất rồi."
Trình Như Sơn gánh nước, mặt không đỏ cũng không thở gấp, dừng lại nhìn cô: "Sao thế?"
"Anh nói xem?"
"Còn không phải là ăn chút kẹo đường thôi sao, đâu có đứa trẻ nào không thích ăn kẹo. Khi còn bé anh muốn ăn cũng không được."
"Anh thuở nhỏ thiếu ăn cũng không thể không có nguyên tắc mà cho bọn nó được, em nhìn nửa ngày nay, miệng Trình Tiểu Bảo chưa từng ngừng lại, vẫn luôn ăn kẹo đường."
Trình Như Sơn suy nghĩ một chút:
"Quả thật không được, đúng là phải quản."
Khương Lâm gật gật đầu:
"Anh biết là tốt rồi, nhanh chóng đi quản con trai của anh đi."
Trình Như Sơn cười cười:
"Được rồi, vì chút chuyện này mà tức giận, không đáng giá, sau này anh sẽ mua kẹo đường cho em trước."
Khương Lâm:
"Nói giống như là cô thèm ăn lắm vậy, cô là vì cái này sao?"
Trình Như Sơn đi tới nắm tay cô, Khương Lâm lại bị anh ôm lấy đầu vai, thuận thế trượt xuống liền nắm tay cô. Vào trong sân anh liền nói: "Con trai?"
Ở trong phòng, Đại Bảo và Tiểu Bảo không đứa nào dám lên tiếng. Bọn nó đã sớm nhìn thấy cha mẹ ở cửa lẩm bẩm, mẹ nhất định là đang cáo trạng, sẽ không nhận được chỗ tốt gì cả, cho nên hai nhóc quyết định làm bộ nghe không thấy.
Trình Như Sơn đổ nước vào, cầm đòn gánh và thùng nước đi ra ngoài, sau đó vào nhà, liền nhìn thấy hai anh em nằm úp sấp trên giường đất lẩm bẩm. Anh nhẹ nhàng búng trán bọn nhỏ một cái:
"Nói cái gì vậy?"
Trình Tiểu Bảo:
"Hỏi giường đất bà bà một chút, khi nào bọn con mới có em gái."
Trình Đại Bảo:
"Bà nội nói, nhà chúng ta phải có một em gái nhỏ."
Trình Tiểu Bảo từ đầu giường đất lấy ra một em bé vải mà Diêm Nhuận Chi dùng đầu vải rách nát may cho bọn nó:
"Nhìn này, em sinh ra một em gái."
Trình Đại Bảo:
"Tên gọi là gì?"
Trình Tiểu Bảo: "Bảo Sinh."
Trình Như Sơn đem chuyện lúc trước vứt ra sau đầu:
"Tại sao lại là tên này?"
Trình Tiểu Bảo bày ra biểu tình cha thật là ngốc:
"Mùa đông sinh thì gọi là Đông Sinh, Tiểu Bảo sinh, thì gọi là Bảo Sinh."
Nhóc còn học theo giọng điệu của bà nội lúc dỗ bọn nó ngủ, nhẹ nhàng nói:
"Bảo Sinh ngoan, ngủ thôi nào -"
Khương Lâm bước vào ngay sau đó: "..."
Trình Như Sơn quay đầu lại nhìn cô, giọng điệu vô cùng ủy khuất:
"Vợ ơi -"
Khương Lâm:
"Đều tới hỗ trợ nấu cơm đi, đừng ở đây lôi kéo vô dụng!"
Buổi tối hấp bánh kê, còn có bánh nướng buổi trưa dư lại, lại hầm một nồi cà tím ngâm tương, thuận tiện chưng nửa con gà khô. Một cái nồi nhỏ làm sốt chiên cho Trình Như Sơn, bên trong cho thịt khô, nấm hương, tôm nõn. Diêm Nhuận Chi biết Khương Lâm thích ăn, vì vậy bà đã làm nhiều hơn và giữ lại một bát cho con dâu. Khương Lâm nếm thử, thật sự là vừa tươi vừa thơm, cho dù là ăn kèm màn thầu hay là trộn mì sợi, đều ăn rất ngon.
Cùng lúc đó, trong sân, Diêm Nhuận Chi hát lên:
"Hôm nay hắn trộm một viên gạch, ngày mai hắn bóc tường. Đứa trẻ không vâng lời, phải đánh nó!"
Khương Lâm nghe bà hát không nhịn được muốn cười, còn muốn nỗ lực nghẹn lại, kết quả thấy cái miệng nhỏ của Trình Đại Bảo lẩm bẩm hát theo, Trình Tiểu Bảo còn rung đùi đắc ý chỉ huy dàn nhạc, cô không nhịn được cười rộ lên.
Thấy Khương Lâm cười, Trình Tiểu Bảo liền được nước làm tới, bổ nhào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền