Chương 92: Ngọt như đường 2
Diêm Nhuận Chi nói với Khương Lâm:
"Mẹ Bảo Nhi, con giúp Đông Sinh thu thập hành lý đi, ta tuổi lớn đầu óc hồ đồ, vứt đồ cũng bừa bãi."
Khương Lâm muốn nói để Trình Như Sơn tự mình thu thập, nhưng không chịu nổi ánh mắt tha thiết của Diêm Nhuận Chi, liền gật đầu nói được.
Cô xuống đất tiến lại gần Trình Như Sơn, cũng không biết anh cần cái gì, đành nhìn anh như vẻ trưng cầu ý kiến.
Trình Như Sơn cầm một cái túi vải được Diêm Nhuận Chi dùng hai lớp vải thô cũ khâu, đem quần áo anh mới giặt cùng giày vải sạch sẽ cất vào, ngoài ra còn có khăn tay, hộp cơm, ấm đun nước, bàn chải đánh răng, các vật dụng hàng ngày cũng cất vào. Anh còn tiện tay bỏ vào một cái túi vải nhỏ màu xanh da trời đựng phiếu tiền.
Khương Lâm:
"Anh nên đeo một cái cặp sách nữa, để những thứ đồ quan trọng gì đó vào cầm theo bên người, không nên vứt bừa bãi mọi nơi."
Trình Như Sơn nói:
"Không có việc gì, không ai dám trộm đâu."
Khương Lâm:
"Cho dù không có ai trộm, vậy không may cầm nhầm hoặc là làm rớt thì sao, đến lúc anh cần dùng gấp không phải sẽ phiền toái sao?"
Nhớ lúc trước anh đem mấy ngàn đồng tiền tiết kiệm nhét vào cùng một chỗ với gà khô, vịt khô đựng ở trong một cái túi lớn, còn giao cho Tiềm Bác trông coi, cô lại cảm thấy không biết là nên nói lòng dạ của anh đơn thuần hay là khờ đến hết thuốc chữa nữa.
Diêm Nhuận Chi:
"Mẹ Bảo Nhi nói rất đúng, Đông Sinh, có đôi lúc con quá tùy tiện là không được."
Trình Như Sơn đương nhiên nghe lời mẹ và vợ của mình, anh gật đầu cười:
"Được, anh nhớ kỹ, về sau sẽ sửa."
Khương Lâm đưa cho anh một chiếc cặp cũ mà cô đã sử dụng, những chỗ bị sờn đều được Diêm Nhuận Chi dùng vải may đồ lao động khâu lại, còn thêu lên phía trên một chút viền ren, trông rất đẹp.
Trình Như Sơn đi gánh nước, trong khi đó Diêm Nhuận Chi nói:
"Buổi tối mẹ sẽ làm cho con một chai nước sốt chiên rồi nướng thêm chút bánh để con mang theo, vào thời điểm đang ở bên ngoài không tiện ăn cơm cũng có thể đối phó một chút."
Trình Như Sơn lập tức gật đầu rồi nói được.
Diêm Nhuận Chi nhanh chóng sang nhà người khác mượn chảo. Vào mùa hè, hầu hết đồ ăn đều không thể giữ lâu được, nhưng mấy loại như bánh nướng áp chảo, sốt chiên, . . có thể để được trong một khoản thời gian.
Cùng lúc ấy, Khương Lâm dọn dẹp vải trên giường đất một chút, nhìn thấy hai đứa trẻ ở trong sân thì thầm với nhau. Cô tiến lại gần, thì thấy hai bọn nó đang chia đường, anh một viên em một viên, trong miệng Trình Tiểu Bảo cũng nhét đầy đường.
Trình Đại Bảo:
"Mẹ nói chỉ được ăn một viên thôi."
Trình Tiểu Bảo:
"Thì em chỉ ăn một tí chứ mấy. Rồi giúp Lâm Lâm ăn một miếng, giúp Đông Sinh ăn một miếng, bà nội một miếng, còn có... Còn có em gái của em một miếng. Anh có muốn em giúp anh ăn một miếng luôn không?"
Nhóc ngây thơ nghĩ thầm: Bà nội nói cha mẹ ở bên nhau sẽ có một em gái xinh đẹp đến nhà, chắc là bây giờ đã ngồi trên xe lửa rồi nhỉ?
Khương Lâm: "." Lúc đứa nhỏ này nói đến chuyện ăn đồ ngọt, mồm mép rất nhanh nhẹn nha. Còn có em gái là ai?
Trình Đại Bảo:
"Hư răng bây giờ?"
Trình Tiểu Bảo:
"Dù sao cũng sẽ rụng, hỏng rồi sẽ mọc lại cái mới, có làm sao đâu!"
Khương Lâm: "Khụ khụ."
Trình Tiểu Bảo lập tức đem miếng kẹo đường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền