ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 96. Lâm Lâm dũng mãnh 2

Chương 96: Lâm Lâm dũng mãnh 2

Những chính sách cho nhân dân cũng càng ngày càng mở ra, trong thành phố có thể mở quán bán lẻ, ở nông thôn thì có thể bán trứng gà rau dưa, người buôn bán trên chợ càng ngày càng nhiều, người dân ai cũng muốn kiếm thêm ít tiền.

Cho nên khi Khương Lâm nói với thím Thương, muốn làm mấy món đồ thêu hoa đem bán lấy tiền mua thêm sữa bột với sữa mạch nha cho Đại Bảo và Tiểu Bảo, thì nhóm các thím các bà đều muốn làm chung, nên cô cũng cố gắng duy trì việc thêu thùa này.

Buổi chiều Khương Lâm đi theo Diêm Nhuận Chi mang theo cả Đại Bảo Tiểu Bảo đi tới dưới gốc cây hòe ngồi thêu hoa, mấy cô mấy dì ngồi ở một bên thì thầm nói chuyện, mấy ngày nay theo sự quan sát của các bà thì thanh niên tri thức Khương thật là hiểu chuyện ngoan ngoãn. Tôn trọng mẹ chồng, yêu thương hai đứa bé, ngồi ở một chỗ thêu thùa vừa đẹp còn văn tĩnh nữa.

Khương Lâm học không tới kỹ năng thêu hoa, cô chỉ thêu những chi tiết đơn giản với đường viền hoa thôi.

Cô cũng phân chia công việc cho thím Thương cùng hai người khác, sau khi bán đi thì dựa vào đó mà chia tiền công cho họ. Trong ba người thím Thương là người cầm đầu, hai người còn lại thì chỉ chuyên thêu một phần. Thím Thương cũng là người có nhiều kinh nghiệm, tay nghề tuy không tinh xảo như Diêm Nhuận Chi, nhưng bù lại ở tốc độ, Khương Lâm may một cái, bà có thể may được ba bốn cái rồi, khi làm việc không cần biết có chuyện gì, lúc nào đường may của bà vẫn ngay ngắn sạch sẽ. Người lớn tuổi khi bước vào giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, đều đã nhìn thấu những âm mưu bè lũ nịnh nọt trong cuộc sống, phần lớn người ta đều chọn sống những ngày an ổn, kiếm thêm ít tiền cải thiện chất lượng cuộc sống một chút.

Diêm Nhuận Chi phát hiện ánh mắt khi cô nhìn bọn nhỏ càng ngày càng ôn nhu, thầm nghĩ dù con dâu muốn trở về thành phố chắc hẳn cũng không nỡ bỏ lại hai đứa nhỏ ở đây.

Đang vội vàng thì Thương Tông Tuệ cõng một bó củi lớn đi tới, chào hỏi bọn họ:

"Thanh niên trí thức Khương, tôi đem củi để trước cửa cho cô nha"

Khương Lâm nhìn bầu trời, mặt trời không biết đã lặn từ lúc nào, sắc trời cũng đã bắt đầu tối xuống. Cô đứng lên nói:

"Phiền cậu đem củi đến nhà kho giúp tôi được không, nhìn tiết trời hôm nay chắc là sẽ có mưa rồi."

Cô nói với Diêm Nhuận Chi một tiếng, rồi đi mở cửa. Nghe thấy cô muốn đi nhà kho, Trình Đại Bảo lập tức túm lấy Trình Tiểu Bảo đang ngồi xem con kiến chuyển nhà, hai đứa lục tục đi theo mẹ, cha đã dặn chỉ cần cha không có ở nhà thì cậu có nhiệm vụ nhìn chằm chằm mẹ. Vốn dĩ Khương Lâm tính tự đi nhặt củi, nhưng thím Thương đã kêu cháu trai của bà lúc nhặt củi thì nhặt cho cô luôn, dù sao cũng phải đi nhặt củi nhặt nhiều một chút cũng không có chuyện gì.

Khương Lâm đưa tiền cho Thương Tông Tuệ, ngay từ đầu cậu ta nhất định không nhận, nhưng dưới sự kiên trì của Khương Lâm, thì cậu ta cũng chỉ đồng ý dựa theo giá thị trường mà nhận tiền, vì cô nói làm như vậy thì cả hai bên đều có lợi, không ai nợ nhân tình của ai hết.

"Thanh niên tri thức Khương, mấy ngày nay có chuyện gì xảy ra hay không?"

Thương Tông Tuệ rất là bội phục Trình Như Sơn, anh chọn nhà ở đây, ngày ngày đều có đội tuần tra đi qua vài lần, khiến cho Trình Như Hải không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip