ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 97. Lâm Lâm dũng mãnh 3

Chương 97: Lâm Lâm dũng mãnh 3

Khương Lâm hái rau xong rồi, thì cũng tham gia biệt đội bắt sâu. Bắt được con nào cô trực tiếp bóp chết, Trình Đại Bảo thấy vậy rất là sốt ruột.

Trình Đại Bảo:

"Đồng chí Khương Lâm, đề nghị đồng chí hãy đem sâu để vào trong bình đi."

Nói xong cậu đưa bình thủy tinh cho Khương Lâm, bên trong đã có khá nhiều con sâu nhỏ màu xám xám.

Khương Lâm: "..."

Vâng vâng đại đội trưởng Trình. Hiện tại nhóc con này là trưởng đội sản xuất! Cô biết sai liền sửa, bắt được sâu thì bỏ vào bình thủy tinh, như vậy thì đã có đồ ăn cho gà rồi. Trình Đại Bảo thấy thanh niên tri thức Khương biết sai liền sửa thì rất vui vẻ.

Cùng lúc ấy, Khương Lâm cũng hái được một ít cà chua. Có trái chín mọng đỏ tươi, có trái vừa chuyển màu hơi ửng đỏ, mọng nước no đủ nhìn rất đã thấy thèm ăn.

Cô đặt cái sọt xuống để hai đứa nhỏ lấy ăn, mỗi ngày không thể ăn trái cây thì ăn cà chua cũng rất tốt.

Trình Tiểu Bảo chọn quả cà chua lớn nhất đưa cho cô:

"Lâm Lâm ăn đi này."

Cậu lấy cái tốt nhất cho cô, làm Khương Lâm trong nháy mắt đã ngập tràn hạnh phúc, không phải vì quả cà chua kia, mà là cách Tiểu Bảo quan tâm cô.

Từ khi ba mẹ cô ly hôn, đã rất lâu cô không được ai đối xử tốt như vậy. Khương Lâm không từ chối mà nhận lấy quả cà chua Tiểu Bảo đưa, vui vẻ rạo rực mà cắn một miếng, đừng nhìn bề ngoài không được đẹp, nhưng ăn một miếng vị ngọt thanh, chua chua tràn ngập khoang miệng, nước cà chua dính trên môi, ăn rất là ngon.

Thật sự không thế lấy mấy trái cà chua non được phun thuốc cho chín để so sánh với nhau, mấy trái đó dùng để chọi chó còn chết nữa, hoàn toàn không cùng đẳng cấp để so sánh.

Trình Tiểu Bảo thấy cô ăn đến vui vẻ, còn nheo đôi mắt lại, liền cười toe toét hỏi:

"Lâm Lâm, ăn ngon không?"

Khương Lâm cảm giác hạnh phúc tràn trề vừa cắn thêm một miếng vừa nói:

"Ăn ngon lắm, cảm ơn Tiểu Bảo!"

Trình Tiểu Bảo chạm hai đầu ngón trỏ vào nhau:

"Vậy... Lâm Lâm, hôm nay có thể cho con thêm một viên kẹo đường nữa được không?"

Khương Lâm thiếu chút đã bị nước cà chua làm cho sặc chết, cô nhìn Trình Tiểu Bảo nghiêm mặt lại nói:

"Không thể được."

Trình Tiểu Bảo hơi chu môi:

"Đông Sinh đi rồi, Lâm Lâm cũng không ngoan nữa."

Khương Lâm: ... Nhóc con này nghĩ là cô bị ngốc sao.

Trình Tiểu Bảo thấy vậy liền bắt chước giọng điệu của anh mình, ý định nhái lại:

"Đồng chí Khương Lâm..."

Khương Lâm giả bộ không nghe thấy:

"Quả cà chua này rất ngọt, con cắn một cái thử đi."

Trình Tiểu Bảo bày ra khuôn mặt ghét bỏ, người ta chỉ muốn ăn kẹo đường thôi mà.

Trình Đại Bảo cầm chai thủy tinh màu nâu giơ lên cao, nhìn nhìn bầu trời rồi đột nhiên cậu nói một câu:

"Mây tại trời xanh, sâu ở trong bình."

Khương Lâm: "..." Câu này sao lại nghe quen tai thế chứ? Bỗng nhiên cô giật mình nhớ ra, có một câu nói như vậy:

"Mây tại trời xanh, nước ở trong bình."

Cô cũng không nhớ rõ đây là câu nói trong bộ phim truyền hình nào mà mình từng xem, chỉ là cảm thấy câu nói này rất thú vị, không ngờ Trình Đại Bảo lại... sửa một chút rồi cải biến thành như vậy.

Chắc là Diêm Nhuận Chi đã dạy cho cậu, Diêm Nhuận Chi tuy rằng không biết chữ, nhưng bà lại thuộc rất nhiều bài hát, còn kể truyện rất hay.

Trình Tiểu Bảo đột nhiên quay sang nói với Khương Lâm: "Lâm Lâm nhìn xem trong chai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip