ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 100. Phát hiện ra lò nung 2

Chương 100 - Phát hiện ra lò nung 2

Ngày thu dần dần qua, mùa đông đến rồi.

Ở nhà, Kiều Trà Trà đã nấu xong cơm, đứng ngoài sân mong mỏi sáp ong của mình... à không, là chồng mình quay về. Ngay lúc cô nhìn thấy Ninh Du xách cái túi mà không phải ôm cái túi thì liền hiểu được là có tổ ong. Cô có thể làm dầu thơm hoa quế rồi.

Ninh Du thực sự không sợ. Hôm nay may mắn, đi vào một nơi bình thường chưa đến bao giờ, được chú ba Chu gọi là Lạc Hà Lĩnh. Tổ ong phát hiện được ở chỗ này cũng tầm tầm với tổ ong tìm được lần trước. Anh lại tiếp tục một lần dùng tay không bắt. Sau khi chừa lại cho con ong một ít nhà thì mau chóng chạy thật xa.

Làm dầu thơm từ hoa cỏ cũng rất đơn giản. Chỉ cần dùng tổ ong làm nến, rồi thêm mấy giọt tinh dầu hoa quế làm đợt trước vào. Hoa quế chính là hoa quế trong nhà, dầu thì bên chỗ Cung tiêu xã có bán dầu hạt hướng dương. Nói dễ nghe hơn thì chính là dầu hoa mặt trời.

Kiều Trà Trà lại bảo Ninh Du đi chặt cây trúc, dùng cưa cưa dọc theo các đốt cây thành từng đoạn từng đoạn ngắn. Rửa sạch sẽ cây trúc rồi hong khô, cho cây nến đổ vào đó, chờ cho tim đèn đông lại thì dầu thơm đã được làm xong.

Mùa đông sắp đến, đến lúc đó chỉ cần đóng cửa sổ thì trong căn phòng ấm áp dễ chịu sẽ có hương hoa quế thoang thoảng. Thật là quá tuyệt vời rồi. Kiều Trà Trà đứng trong phòng, cảm nhận được được mùi thơm hoa quế thoang thoảng. Cô đột nhiên nhận ra nơi này càng lúc càng giống nhà, mà không phải là nơi ở tạm thời vài năm nữa.

Cùng lúc ấy, đội trưởng Chu sau khi kéo lương thực đến nộp thuế cho công xã xong thì bận rộn bắt đầu làm chuyện dầu sơn dữu. Chỗ bọn họ không có đặc sản gì mang tính đặc thù. Nghe bảo ở tỉnh bên cạnh có lê mùa thu rất ngon, rất nhiều nông thôn ở chỗ đó không chỉ trồng lương thực mà còn trồng lê. Từ đó một công điểm đổi được bảy tám hào. Đột trưởng Chu nghe mà vô cùng ngưỡng mộ.

Phải biết là thôn Thượng Dương của bọn họ cũng coi như là một thôn phát triển tốt, ít nhất là không ai ăn đói mặc rách, mấy đồ nhu yếu phẩm như nồi sắt, dao sắt cũng có thể mua được. Nhưng dù có như vậy thì cuối mỗi năm, nhà bình thường cũng chỉ có thể được chia khoảng một trăm đồng. Một nhà năm sáu người làm việc cật lực quanh năm suốt tháng chỉ được chừng một trăm đồng.

Cắt về cho nhà mấy khúc vải, thêm mấy bữa ăn có thịt, số tiền còn lại đều phải giữ lại cho con trai cưới vợ hoặc con gái đi lấy chồng. Tiền tiết kiệm được thì xây một căn nhà hoặc là mấy đứa con chia nhà. Như vậy thì lại quay về lúc trắng tay.

Mà mấy người mồ côi hoặc góa phụ thì không thể không nợ trong đội, nhất định trong đội phải bù vào. Mỗi năm nợ, mỗi năm bù vào. Không còn cách nào khác cả. Như nhà của quả phụ Điền, một người phụ nữ nuôi một người mẹ chồng lớn tuổi đi lại không thuận tiện, thêm một đứa con trai bảy tuổi và một cặp con gái sinh đôi năm tuổi. Trong đội chỉ có thể xí xóa khoản này, nếu không cả nhà dựa vào một mình quả phụ Điền thì sống như thế nào chứ?

Đội trưởng Chu khổ lắm, cuộc sống trong thôn đã rất tốt nhưng ông ấy đã từng thấy thôn sống tốt hơn, đã thấy người ta sống thế nào mới là sống, ông cũng muốn thôn dân sống cuộc sống

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip