Chương 101 - Phát hiện ra lò nung 3
Sắp vào mùa đông, ban đêm sao trên trời còn sáng hơn mùa xuân và mùa thu.
Nhân lúc rảnh rỗi Ninh Du ra phía sau rừng trúc xếp một lò gạch. Chỗ đó quanh năm suốt tháng không có ai đến nên cũng không ai chú ý. Anh dự định đốt lò ở đây.
Ngay khi lò gạch hoàn tất, đội trưởng Chu muốn bảo Ninh Du ngày mai theo mình đến công xã xem tình trạng ép dầu. Vì vậy, ông cầm đèn pin ung dung đi đến con đường nhỏ bên ngoài.
Chợt thấy đằng trước có bóng người đang lén lút di chuyển, trong lòng đội trưởng Chu liền run lên, ông mở đèn pin lên.
Ánh đèn phá tan màn đêm, thẳng tắp, như lưỡi dao, chiếu thẳng vào hai người.
Ở phía đối diện, hai vợ chồng Ninh Du và Kiều Trà Trà nhân lúc có bóng đêm canh giữ, đang vận chuyển gạch được hong khô đến trong lò gạch,
"có tật giật mình"
.
"Hỏng rồi."
Trong lòng hai vợ chồng đều hồi hộp. Ánh đèn chiếu vào hai người, mà hết lần này đến lần khác bọn họ không thấy rõ người đó là ai.
Trong nhất thời, hai người họ đã nghĩ ra được một đống lý do.
"Dọa chết người ta rồi. Hai người làm gì vậy?"
Đội trưởng Chu lắc lắc đèn pin, cau mày bước đến gần. Ông ấy hỏi:
"Gần tám giờ rồi, ôm cục đất đi đâu vậy hả?"
Là đội trưởng Chu. Hai vợ chồng đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Trà Trà không nhịn được mà phàn nàn:
"Chú à, chú dọa người như vậy sẽ dọa chết người ta đó."
Tim cô còn đang đập bình bịch đó.
Đội trưởng Chu quang minh chính đại:
"Không làm việc trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa."
Trong lòng Kiều Trà Trà tự nhủ, cô sợ không sợ quỷ, cô chỉ sợ người.
Đội trưởng Chu lại dùng ánh đèn chiếu vào cục đất, lắc lắc, ý tứ là: Còn không mau giới thiệu đi (Thẳng thắn, thẳng thắn).
Kiều Trà Trà dùng ánh mắt còn lại cùng Ninh Du liếc nhau, hai người dùng ánh mắt trao đổi ý kiến với nhau.
Nói hay không nói đây?
Chỉ có thể nói thôi, không nói không được đâu. Đội trưởng Chu cũng không dễ qua mặt như vậy.
Thế là Ninh Du nói:
"Hay là chú đi với bọn cháu đi, đến xem là hiểu ngay."
Đi thôi. Đội trưởng Chu đi theo hai vợ chồng. Đi qua hàng rào cây quýt thối lại vòng qua vườn rau, lại rẽ trái rẽ phải lọt vào trong khu rừng nhỏ, cuối cùng trên mảng đất trống ở sau khu rừng nhỏ thì thấy hai đống đất.
Ninh Du cố gắng hết sức bảo vệ tác phẩm của mình, dùng giọng điệu hùng hồn giải thích:
"Đây không phải đống đất mà là lò gạch, có thể nung ra gạch viên và gạch ngói."
Kiều Trà Trà còn "ừm" thêm hai tiếng:
"Còn cả chén sứ. Nhưng chén sứ không dễ nung, một hầm lò chỉ có thể chứa bảy tám cái."
Mấy ngày nay hai người đều đang thử khống chế lò gạch, mấy ngày kế tiếp còn tích lũy đủ bát và đĩa, cũng xem như không đến mức vì làm một cái bát mà sợ không có cơm ăn.
Đội trưởng Chu: ...
Ông ấy trợn to mắt, thiếu chút nữa vì ngạc nhiên mà ném cả đèn pin xuống đất.
Không phải chứ. Sao hai người này đến cái này cũng biết vậy.
Gạch ngói là thứ mà bạn muốn nung là nung sao? Khoan nói đến phương diện kỹ thuật thì tìm đất chỗ nào chứ?
Ninh Du:
"Bên cạnh miếu Sơn Thần vừa hay có đất sét."
Dù số lượng không quá nhiều, nhưng nung đủ cho một căn nhà thì xem chừng vẫn đủ.
Tốt lắm. Đất có, hầm lò cũng có, vậy thì khống chế nhiệt độ kiểu gì chứ?
Kiều Trà Trà: "Trăm hay không bằng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền