Chương 105 - Công xã ép dầu 3
Xe lừa lắc lư lắc lư đến công xã.
Nói thẳng ra thì đây là lần đầu tiên Ninh Du đến đây sau khi tới công xã. Đường phố của công xã cũng coi như rộng rãi sạch sẽ, có một con đường chính, trên đường chính có tiệm cơm quốc doanh và Cung tiêu xã tọa lạc. Trong tiệm cơm quốc doanh có không ít người đang ngồi, giờ này đương nhiên là không có rau thịt gì. Nhưng mọi người ăn bát mì thêm chút rau xanh cũng có thể ăn rất ngon miệng.
Cung tiêu xã cách tiệm cơm quốc doanh không xa. Ninh Du suy nghĩ một lát, nhân lúc đang không có quá nhiều người liền đi vào. Đừng nói, anh thực sự rất may mắn, vừa mới vào cửa đã gặp được đồ mới chuyển đến. Ở cửa sau Cung tiêu xã có xe dừng lại, lúc này nhóm nhân viên cửa hàng đang dỡ từng món đồ trên xe xuống, vận chuyển vào. Ninh Du tinh mắt, vừa nhìn đã thấy ấm nước. Không phải là ấm tay mà là ấm giữ nhiệt, là loại hình trụ tròn chưa đến bốn mươi mét, vừa nhìn là biết có thể đựng rất nhiều. (Ấm tay là loại ấm dùng để sưởi tay. )
Lúc này anh cảm thấy may mắn khi Trà Trà luôn nói với anh
"Ở nhà thế nào cũng được; đi đường phải rủng rỉnh"
, khiến cho lúc nào ra đường cũng luôn mang tiền và phiếu. Lúc này nói trong nhà có nhiều phiếu gì nhất thì đoán chừng sẽ là phiếu công nghiệp, tầm bốn tấm, miễn cưỡng có thể mua được ấm đun nước này. Cũng đã đến rồi, mua thêm hai cái ấm tay một xanh một đỏ và thêm mấy cái pin đèn pin. Ninh Du nghĩ thầm lần này mua xong thì đến tận trước khi đón tết sẽ không cần phải đến Cung tiêu xã nữa rồi.
Cùng lúc ấy, đội trưởng Chu rất quen thuộc với xưởng ép dầu của công xã ở bên bờ sông của công xã. Đầu tiên là tiện đường mua mấy cái bánh bột ngô, đưa cho Ninh Du một nửa rồi vội vàng đi đến bên sông. Xuống xe, đi lên trên gọi một tiếng coi như chào hỏi rồi ông ấy cùng Ninh Du mang mấy bao hạt cây dầu sở chuyển vào trong đó.
Người trông coi xưởng ép dầu tên Diệp Thư Đạt. Diệp Thư Đạt dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn đống đồ được chuyển đến:
"Đội trưởng Chu, không phải hai ngày trước ông vừa đến ép dầu sao?"
Lúc này đội trưởng Chu thuận tay đưa một điếu thuốc cho Diệp Thư Đạt, nói:
"Ông giúp tôi xem xem cái này có thể ép được hay không?"
Nói xong thì ông ấy mở bao tải, để lộ hạt cây dầu sở bên trong.
Diệp Thư Đạt nhận lấy điếu thuốc, nói một cách ngạc nhiên:
"Dầu sơn dữu sao?"
Đội trưởng Chu gật đầu:
"Trên núi trong thôn loại cây này rất nhiều, nghe bảo có thể ép dầu nên hái xuống thử xem sao."
Diệp Thư Đạt thò tay vào xem, sờ sờ hai cái, lại lấy ra mấy cái nhìn một cách nghiêm túc:
"Phơi rất tốt, có thể ép được."
Ông ấy cười nói:
"Tôi tiếp quản xưởng ép dầu nhiều năm như vậy, thực sự là rất hiếm thấy có người đến ép dầu sơn dữu. Sao nào, thôn ông định làm ít dầu này ăn sao?"
Đội trưởng Chu đúng là nghĩ như vậy, cho người trong thôn một phần nhỏ, phần còn lại mang đến Cung tiêu xã thăm dò thử. Ông ấy nghe bảo có thể ép thì rất yên tâm. Có thể ép là được rồi, thế nào đi nữa thì cũng không lỗ được.
Hai người quen biết lâu năm, ông ấy còn muốn ở đây tâm sự, nên bảo Ninh Du một mình ra ngoài dạo chơi.
Trong khi đó, Ninh Du không ngờ còn nhiều con đường như vậy. Anh nghe đại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền