ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 106. Công xã ép dầu 4

Chương 106 - Công xã ép dầu 4

Thời gian cứ vậy trôi qua, đội trưởng Chu nói chuyện tầm nửa tiếng, trên mặt mang theo nụ cười đánh xe quay về.

Trên đường về, Ninh Du hỏi đại đội trưởng chuyện của công xã Hoa Lan bên cạnh:

"Chỗ đó có rất nhiều vịt hoang sao?"

Đội trưởng Chu:

"... Cháu nghe ai nói vậy?"

Ninh Du là một người có nguyên tắc, không tùy tiện bán đứng bạn bè.

Đội trưởng Chu:

"Không nói chú cũng biết, là thằng nhóc Đường Tế Thu kia đúng không?"

Ông ấy nói xong thì mặt đen lại, hình như nhớ ra chuyện gì đó vô cùng đáng giận:

"Cháu đừng có học theo cái xấu của thằng nhóc nhà họ Đường. Năm ngoái cậu ta còn đi đường núi đến bụi lau của công xã Hoa Lan bắt vịt hoang, cứ vậy bắt được tám con vịt hoang và mười quả trứng vịt."

Đội trưởng Chu kể lại:

"Còn chưa được một đêm thì người của công xã Hoa Lan đã tìm đến cửa."

Trong nháy mắt ông ấy nổi trận lôi đình, xấu hổ đến mức chỉ hận không thể tự thiêu tại chỗ. Đội trưởng Chu nghĩ đến chuyện này liền cảm thấy mất mặt. Lúc bị người của công xã bên cạnh tìm đến cửa ông ấy còn thề hứa nói chuyện này không có khả năng.

Ai mà biết được ba phút sau trong nhà Đường Tế Thu vang lên một tràng âm thanh "Cạc cạc".

Ninh Du chưa hề nghĩ đến còn có một đương sự ở đây, nhưng chuyện từ bỏ là không thể. Thật vất vả lắm mới có một nơi có thể lấy được thịt vịt, sao có thể bỏ qua được chứ.

Đội trưởng Chu hừ hừ:

"Cháu coi người khác là đồ ngốc sao, vịt hoang đâu dễ bắt như vậy. Nếu thực sự như vậy thì vịt hoang trong bụi cỏ lau đã sớm bị ăn đến tuyệt chủng rồi."

Vịt hoang vô cùng linh hoạt, không những bơi nhanh mà còn có thể bay thật xa. Lúc có người đến bọn chúng cũng rất cảnh giác, khi bạn còn chưa thấy thì chúng đã vỗ cánh bay lên rồi đâm đầu vào một bụi cỏ lau to lớn rậm rạp, có muốn tìm cũng tìm không ra.

Ninh Du không tin lắm:

"Không phải Tiểu Đường đã bắt được tám con vịt hoang sao?"

Đội trưởng Chu nói:

"Đó là thằng nhóc đó may mắn, đúng lúc đụng trúng bầy vịt hoang nên dùng lưới túm một lúc mấy con. Cháu chỉ thấy cậu ta bắt tám con, nhưng thực tế cậu ta còn mai phục trong bụi cỏ lau ba ngày mới gặp được bầy vịt hoang. Năm đó lúc chú còn ở trong bộ đội làm nhiệm vụ còn chưa thấy ai như cậu ta chỉ vì miếng ăn mà nhẫn nại ngồi đó ba ngày."

Tốt, đã hiểu rồi, phải quăng lưới. Ninh Du có thể học được.

Đội trưởng Chu nhìn nét mặt anh là biết anh chưa hết hy vọng:

"Chú nói với cháu, nếu như cháu thực sự bị người của công xã Hoa Lan bắt được thì chú cũng không cứu được cháu đâu."

Sao có thể chứ. Ninh Du nghĩ thầm như vậy. Thực tế thì vì Đường Tế Thu không có chỗ giấu vịt, nhất thời hồ đồ không làm thịt mấy con vịt. Mà Trà Trà nhà anh còn có thứ đồ thần kỳ, hoàn toàn có thể nhốt vịt trong đó rồi mang về sau. Còn bụi cỏ lau có nguy hiểm hay không thì cũng phải tự mình đi tìm hiểu mới biết được.

Anh không ngốc, nếu có nguy hiểm thì anh cũng sẽ không dám đụng đến. Cứ lần theo dấu vết thử, nếu thấy có vấn đề anh sẽ từ bỏ.

Đội trưởng Chu không để ý đến anh, tăng thêm tốc độ xe. Lúc sắp vào thôn thì đột nhiên ông ấy nhỏ giọng nói: "Nếu cháu thực sự muốn đi thì thứ ba tuần sau lúc chú đến công xã Hoa Lan

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip