Chương 463 - Lời đồn vớ vẩn 4
Không bao lâu, Ninh Du ra ngoài đi làm, dọc đường tóm đứa nhỏ vừa muốn tìm anh Tiểu Duệ nói chuyện, lại trốn không muốn đến vườn trái cây này từ nhà chú Đổng Tam đem về.
Ninh Du nói:
"Đã nói là cách ngày đi một chuyến thì phải cách ngày đi một chuyến, nếu không con đây là nói không giữ lời."
Hoành Hoành gục đầu xuống:
"Không đúng, ban đầu là cha nói muốn con đi, con bị cha ép nên mới đồng ý đến."
Ninh Du kinh ngạc cười cười:
"Ồ, con cũng biết ép bức cơ à?"
Hoành Hoành khoanh tay, hừ một tiếng:
"Ép bức, chính là ép bức! Nơi nào có ép bức, nơi đó có phản kháng! Cho nên vừa rồi không phải con trốn tránh, mà là phản kháng!"
Cậu lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, trông giống như anh hùng.
Ninh Du: "..."
Nghe radio nhiều thì mồm mép cũng nhanh nhẹn nhỉ, từ đâu học được những lời này? Anh sợ không quá hai năm nữa, mình và Trà Trà cũng nói không lại thằng nhóc này.
"Phản kháng vô hiệu, đi thôi!"
Anh cũng không phí lời, túm quần yếm của cậu, trực tiếp xách cậu lên, vì thế hai chân Hoành Hoành lắc lắc trong khoảng không cách mặt đất 1cm.
Hiện tại Hoành Hoành mới biết, phản kháng là phải có tư bản. Nếu không có tư bản thì phải có nhiệt huyết và dũng khí quyết đánh đến cùng!
Nhưng mà cậu đều không có.
Sau khi hai cha con đi, Kiều Trà Trà dẫn theo Chương Chương ra ngoài đi dạo.
Hoành Hoành rất ngạc nhiên:
"Mẹ, mẹ xem, máy móc làm việc còn nhanh hơn con người!"
Kiều Trà Trà:
"Đúng vậy, cho nên mới phải cơ giới hoá."
Hoành Hoành trong miệng lặp lại nhẩm ba chữ
"cơ giới hoá"
, bỗng nhiên dừng bước chân lại, sau đó nhảy nhót, vui vẻ nói:
"Nghĩ ra rồi, anh Tiểu Duệ từng vẽ rất nhiều tranh như này."
Kiều Trà Trà không ngạc nhiên gì:
"Anh Tiểu Duệ của con rất giỏi về mặt này."
Chỉ cần đưa máy móc cho cậu ấy, đưa thêm tài liệu, cậu ấy có thể phục chế ra một cái máy hoàn toàn mới.
Hoành Hoành nói:
"Con muốn đi hỏi anh Tiểu Duệ về người máy, bảo anh ấy sau này làm một người máy cho con!"
Kiều Trà Trà:
"... Được thôi."
Quả nhiên Hoành Hoành chạy tới chỗ Đổng Duệ.
Cùng lúc đó, trên sân phơi lúa, mấy cụ già đang ngồi nghỉ ngơi, cô vô tình nghe thấy mấy lời bàn tán lạ lùng về việc
"chị Tiểu Kiều nói"
.
Cụ già nọ cười tủm tỉm nói:
"Tiểu Kiều này, chúng ta bắt đầu xây đường ống ngầm vào ngày nào?"
Kiều Trà Trà nghi hoặc:
"Đường ống ngầm?"
Chẳng lẽ đây là do chú Chí Bân nói? Ông ấy đâu có nói với cô.
Vì thế cô lắc đầu:
"Cháu không biết, thời gian cụ thể phải hỏi chú Chí Bân ạ."
Có cụ già tóc thưa thớt đến mức có thể thấy được cả da đầu cảm thán:
"Haiz! Nếu cái này mà xây được là tốt ha, chúng ta làm ruộng cũng tiện, không cần đi gánh nước nữa."
Cụ già mặc đồ màu lam đen gật đầu ngay:
"Phải bảo Chí Bân nhanh chút, chuyện này là chuyện tốt, không thể kéo dài, tranh thủ làm xong mấy chuyện lặt vặt đằng sau mới được."
"Phải đó, phải đó."
Kiều Trà Trà nghe thấy thì ngây ngốc nhìn quanh, nghĩ thầm: Có lẽ đây là công trình thuỷ lợi mới mà chú Chí Bân đang cân nhắc nhỉ, xem ra rất được thôn dân mong đợi.
Vì thế cô cũng gật đầu theo.
Dù sao thì người khác gật đầu, cô cũng gật đầu. Chú Chí Bân làm việc cẩn thận, chỉ cần là chuyện ông ấy quyết định thì thường là đã suy xét cẩn thận, hẳn là đều có thể.
Vì thế người khác nói: "Đường ống ngầm phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền