ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 464. Tiểu Kiều gài người ta 1

Chương 464 - Tiểu Kiều gài người ta 1

Có thế nào Kiều Trà Trà cũng không ngờ thanh danh của cô sẽ vì vậy mà xuất hiện vấn đề lớn. Lời này nói ra, người khác chỉ cho rằng cô ngốc, cô có ý nghĩ kỳ lạ, hình tượng thông tuệ nhạy bén của cô đã tan tành.

Quá đáng, thật quá đáng!

Gần đây ngoại trừ lên núi làm việc, thời gian còn lại cô đều ngoan ngoãn ở nhà, miệng cũng không nhiều chuyện với bên ngoài. Vốn dĩ cô không nhớ cô đã nói cái gì có liên quan đến ống nước bằng tre!

Rốt cuộc Kiều Trà Trà nghe không nổi nữa, che mặt kinh ngạc nói:

"Không phải, cái gì gọi là ống nước bằng tre, việc này sao lại thành cháu nghĩ ra?"

Mấy cụ già kinh ngạc, nhao nhao nói:

"Không phải cháu nói sao?"

"Mẹ của Bình Khai nói là cháu nói."

"Cha Tiện Dân nói là cháu nói."

"Tiện Giang nói, bày ống nước bằng tre ở ngoài ruộng, sau đó một mở một đóng là có thể trực tiếp tưới nước."

"Người trong thôn đều nói là cháu nói đấy, mấy đứa trong viện thanh niên trí thức còn nói cái này không được. Nếu là cháu nói thì sao lại không được chứ? Bà còn cãi với chúng một trận!"

Nói xong, quải trượng "kịch" ba tiếng trên mặt đất.

Kiều Trà Trà tức tối, mặt cũng đỏ lên:

"Mấy bà ạ, không phải, thật không phải!"

"Ôi, vậy làm sao đây, con rể thôn Hoàng Trang của bà hôm nay tới nhà ăn cơm, nó nói nếu thôn chúng ta không thử thì để thôn họ thử xem."

Kiều Trà Trà: "..."

Ôi trời ạ, sao đầu cô lại choáng váng vậy nè?

Sau khi tìm hiểu một vòng thì phát hiện vấn đề ở chỗ đám nhóc kia, vì thế cô lần lượt kéo từng đứa tới nhà:

"Chị nói dùng tre làm ống nước hồi nào hả, phải làm sáng tỏ rõ lời đồn cho chị!"

Lời lẽ này quá phản trí thức, lời lẽ phản trí thức như vậy sao có thể là cô nghĩ ra được?

Kiều Trà Trà huơ roi tre vài cái, huơ ra tiếng "vụt vụt" trong không khí, vẻ mặt hung dữ.

Chu Bình Khai hối hận, xin lỗi:

"Xin lỗi chị Tiểu Kiều, là chúng em sai, ống nước bằng tre là chính chúng em nghĩ ra."

Cũng được, biết nhận sai.

Kiều Trà Trà ngoài cười nhưng trong không cười:

"Được rồi, các em xin lỗi thì chị nhận, vấn đề là giải quyết chuyện này như thế nào?"

Có lẽ đám trẻ con chưa hề nghĩ đến việc giải quyết vấn đề này, hóa ra gây ra chuyện vẫn phải nghĩ cách giải quyết.

Chu Bình Khai vò đầu:

"Đúng vậy, giải quyết như thế nào?"

Kiều Trà Trà cười ha ha:

"Hỏi chị hả, cách của chị rất đơn giản, hoặc là các em đến từng nhà giải thích cho chị, hoặc là chiều nay các em đến văn phòng đại đội, lúc mở phát thanh thì trực tiếp giải thích rõ ràng chuyện này."

Đều là chuyện cực kỳ mất mặt, cũng nên để mấy đứa trẻ nếm thử cảm giác mất mặt.

Nào ngờ mấy đứa này lại có vẻ nóng lòng muốn thử, mồm năm miệng mười thảo luận:

"Tớ muốn đi phát tin."

"Tớ cũng muốn đi, tớ vẫn chưa được nói chuyện trong lúc phát tin nữa, đến lúc đó để tớ nói chuyện được không?"

"Không được không được, để tớ!"

Kiều Trà Trà: "..."

Cô già rồi sao? Sao hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của đám nhóc này?

Không nên, mấy đứa nhóc này đều sinh sau năm 60,68,69 cũng là sau 60, đối với người sau năm 2000 như cô mà nói đều là vai vế ông bà, sao cứ cảm thấy tư duy của mình không theo kịp bọn họ nhỉ?

Vài phút sau, tranh cãi không thôi, mấy đứa trẻ vì bàn ai xin lỗi trong lúc phát tin mà thiếu chút nữa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip