Chương 465 - Tiểu Kiều gài người ta 2
Kiều Trà Trà đứng ở cửa nhà, nghe xong thì rất hài lòng. Khi cô gật đầu xoay người trở về, bước chân chợt dừng.
Hình như cô đã quên gì đó? Quên gì nhỉ?
Chú Chí Bân! Đồng tử Kiều Trà Trà mở to.
Quả nhiên, ba phút sau, trong phát thanh truyền đến tiếng khóc nháo, theo sau chính là tiếng chú Chí Bân mắng mấy đứa trẻ này, sau đó là tiếng lấy thắt lưng hung hăng đánh bọn chúng.
"Hu ——"
Trong khoảng thời gian ngắn, trong phát thanh tiếng gì cũng có, tiếng khóc, tiếng kêu, còn có tiếng chạy cùng với tiếng đụng phải ghế rồi té ngã.
Miệng Kiều Trà Trà khẽ nhếch, hơn nửa ngày mới mím lại. Cô ngó trái ngó phải, thấy không ai thì nhanh chóng đóng cửa, che mặt quay vào phòng.
Thật là ngại quá, cho các em bị đánh một trận. Có lẽ không chỉ một trận, đợi chút về nhà còn phải bị đánh một trận nữa.
Cảnh hỗn loạn trong phòng phát thanh thôn Thượng Dương rất nhanh đã dừng lại. Mãi đến khi Ninh Du trở về, Kiều Trà Trà mới biết tường tận sự tình. Thì ra, mấy đứa trẻ này cũng là kẻ tài cao gan cũng lớn, thế mà lại không cùng thương lượng với MC và thanh niên trí thức, nhân lúc người ta đi vệ sinh thì lén lẻn vào phòng phát thanh.
Microphone đã tắt, bọn chúng cũng biết mở. Thanh niên trí thức người ta đang ngồi xổm, nghe thấy động tĩnh thì có muốn ngồi dậy cũng không được, cho đến khi chú Chí Bân tới thì mới giải quyết tình huống khó xử này.
Theo Ninh Du miêu tả:
"Lúc ấy anh vừa vào thôn, nhìn thấy chú Chí Bân chạy ra từ ruộng ở phía bắc thôn, sau đó một mạch chạy như bay tới phòng phát tin..."
Anh nói, không nhịn được cười ra tiếng:
"Đám người Khai Bình thảm rồi..."
Ngay sau đó vẻ mặt sâu xa,
"Em cũng thảm."
Kiều Trà Trà đang nghe say mê, đột nhiên ngồi dậy, không thể tin được, nói:
"Em thảm, em có gì mà thảm!"
Bộ dạng Ninh Du như hiểu rõ:
"Nếu anh đoán không sai, ý này là em nghĩ ra đúng không?"
Tròng mắt Kiều Trà Trà đảo quanh, chậm rãi đảo trở về, lấy đồ ngủ của Chương Chương che lên mặt, không nói lời nào.
Ninh Du cười tủm tỉm:
"Ăn cơm trước đi."
Ăn cơm cái gì, nói tại sao em thảm trước đi. Kiều Trà Trà ngồi dậy chờ mãi mà Ninh Du cũng không nói, nhịn không được mếu máo hỏi:
"Chuyện này vốn dĩ là mấy đứa nhóc sai."
Ninh Du "ừm ừm" gật đầu.
Kiều Trà Trà lại nói:
"Em chỉ là nghĩ cách khiến bọn chúng làm sáng tỏ chuyện này cho em."
Ninh Du lại gật đầu, cầm lấy chén cơm đặt trước mặt cô, thuận tiện bày muỗng đũa ra.
Kiều Trà Trà khó chịu:
"Vậy anh nói xem, sao em lại sai?"
Vừa dứt lời, Ninh Du bày vẻ mặt bình tĩnh với cô:
"Em không sai, anh không nói là em sai."
"Em không sai thì sao lại thảm?"
"Chú Chí Bân tìm giáo viên khoa học đã lâu, không ai trị đám nhóc này nổi, anh nhớ là khoảng thời gian sắp tới em không cần lên núi đúng không..."
Ninh Du như suy tư gì nói, Kiều Trà Trà cũng ngẩn người, bỗng nhiên phát hiện chính cô gây ra chuyện cho mình.
Thật là! Không phải là muốn sắp xếp cô đi dạy thế đó chứ?
Mọi người đều biết, giáo viên tiểu học ở nông thôn bình thường đều là
"giáo viên dạy thế"
, chính là kiểu không có biên chế.
Vài thập niên sau là như vậy, hiện tại cũng là như vậy. Giáo viên trong thành phố có nhà nước phát tiền, trong thôn của mình làm việc thì do thôn bỏ tiền, có điều công xã sẽ tài trợ một hai phần.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền