ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 471. Bán chim bồ câu 5

Chương 471 - Bán chim bồ câu 5

Chim bồ câu trong nhà rất nhiều, nhiều đến mức mỗi tuần có thể ăn một bữa thịt chim. Bởi vì mùi thịt chim bồ câu có hơi nặng, trước đây lúc trời lạnh còn chịu được, bây giờ trời đã nóng lên, mùi đó khó ngửi đến mức nào thì khó ngửi đến mức đó. Chim bồ câu quá nhiều khiến Kiều Trà Trà sắp khóc luôn rồi, hận không thể đem một nửa số chim bồ câu đi bán. Năm đó ngay cả ba con lừa ngốc kia Kiều Trà Trà cũng không chịu để vào nhà, chê nó có mùi, mà hiện giờ lại tình nguyện để chim bồ câu ở lâu như vậy, tuyệt đối là vì cô vô cùng yêu thích thịt chim bồ câu.

Kĩ thuật nuôi chim bồ câu dần dần từ trong nhà lưu truyền ra, hiện giờ trong thôn có nhiều người cũng đang nuôi, ông cậu thậm chí còn nghĩ rào một mảnh đất ở thôn bắc lại rồi nuôi một vài con bồ câu. Đối với việc làm này, Kiều Trà Trà thực sự muốn giơ hai tay tán thành.

Nhớ đến chuyện này, Kiều Trà Trà nhắc Ninh Du:

"Đến lúc đó hỏi Bình Quả xem có chỗ nào để bán đi không?"

Nếu như cô nhớ không nhầm, phong trào vận động kéo dài mười năm nay lúc gần đến tháng mười sẽ kết thúc. Đến lúc đó việc mua bán chắc sẽ nới lỏng hơn một chút, trong thành phố không nới lỏng thì ở nông thôn nhất định có thể nới lỏng. Ít nhất là nuôi nhiều gà vịt một chút cũng không còn ai quản nữa.

Cô bỗng nhiên nói chuyện này, Ninh Du suy nghĩ một chút:

"Không cần tìm Bình Quả và Tiểu Đường đâu, để anh đi hỏi Vu Minh."

Kiều Trà Trà 'oa' lên một tiếng:

"Anh ấy còn kiêm luôn cái việc này à?"

Ninh Du cười cười:

"Anh ấy to gan mà."

Chuyện này cứ quyết định như vậy, Kiều Trà Trà thầm nghĩ, mấy trăm con bồ câu này ít nhất cũng có thể bán được hai, ba trăm.

Gần đến trưa, ánh nắng dần dần gay gắt. Có điều vẫn chưa qua tiết Đoan Ngọ. Đứng trong bóng râm, gió trong không khí cũng coi như mát mẻ thoải mái.

Cùng lúc ấy, mùi thơm của bánh ngọt dần dần từ trong bếp truyền ra, phôi bánh ngọt đã được nướng xong, Ninh Du đang quết bơ lên phôi bánh màu vàng mềm xốp. Kiều Trà Trà còn hào hứng mang một ít sơn trà về, đây là những quả sơn trà cuối cùng trên núi, không bao lâu sau lại mang cả dâu tây về.

Đúng vậy, dâu tây. Lứa dâu tây trồng mùa đông đó chết rồi, Ninh Du buồn rầu suốt mấy ngày, cảm thấy đây là việc sỉ nhục nhất từ lúc anh bắt đầu làm nghề này đến giờ. Nghĩ đến anh là nhân viên nghiên cứu của viện nông nghiệp vậy mà trồng dâu tây còn để nó bị chết. Chuyện này nếu như bị Tạ Thiện Văn biết được thì anh ta sẽ cười nhạo cả đời. Kiều Trà Trà nhịn cười suốt mấy ngày, cũng không dám nhắc đến, sau đó anh biết hổ thẹn rồi lại trở nên dũng cảm, cứ thế lại tìm ra một giống dâu tây mới bắt đầu trồng. Cái gọi là phía đông không sáng phía tây sáng, mùa đông chết thì mùa hạ sống... Dâu tây này chắc là có chút tính phản nghịch, Ninh Du đích thân khai khẩn một mảnh đất ở sau nhà, vậy mà dâu tây thực sự sống được.

Kiều Trà Trà thực sự không còn gì để nói, trong ấn tượng của cô, dâu tây rõ ràng là loại hoa quả trồng vào mùa đông. Đáng quý đáng quý, quả đỏ quả trắng, đủ các loại tên, đặc điểm chung chính là đắt. Ninh Du trồng để rửa sạch mối nhục lần trước, gần đây vô cùng đắc ý, ngày nào cũng phải hỏi Kiều Trà Trà:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip