Chương 472 - Kiểm kê tiền tiết kiệm 1
Lúc Ninh Du về đến nhà, mặt trời đã lặn xuống núi. Trong thôn, khói bếp lượn lờ trên các mái nhà, tiếng các thôn dân gọi con về nhà ăn cơm cũng vang lên ở khắp nơi. Anh đi dọc theo đường mòn về nhà.
Vừa hay, anh gặp được em trai Kiều đang chạy về nhà ăn cơm. Trên lưng em trai Kiều vác bản vẽ, trên người còn lấm tấm mồ hôi, trên tóc dính lá khô không biết loại gì, vừa nhìn là biết cậu lại trèo lên núi vẽ vời.
"Ha, anh rể, anh đi đâu về vậy?"
Ninh Du đạp xe vào sân, đáp: "Trên huyện."
"Đi lên huyện làm gì vậy? Không phải là đi mua bánh quy cho Hoành Hoành đấy chứ? Hôm qua thằng bé lẩm bẩm là bánh quy trong hộp sắt hết rồi."
Ninh Du cất xe xong, chưa kịp trả lời thì Kiều Trà Trà đã từ trong bếp đi ra hỏi:
"Bàn bạc xong rồi?"
Anh gật đầu: "Xong rồi."
"Được, vậy anh đi rửa tay rồi ăn cơm đi."
Nói xong, cô quay vào bếp bưng thức ăn ra.
Em trai Kiều nhìn người này, lại nhìn người kia, gãi gãi đầu vô cùng nghi hoặc:
"Hai vợ chồng anh chị đang chơi kịch câm gì vậy?"
Ninh Du đi rửa tay rồi quay ra vỗ vỗ lên vai cậu:
"Tối nay em sẽ biết. Đi ăn cơm đi, ăn no rồi mới có sức..."
Mới có sức chuyển chim bồ câu.
Em trai Kiều hoàn toàn ngơ ngác. Hai vợ chồng này diễn kịch câm thì thôi đi, bây giờ lại còn giở trò bí hiểm với cậu.
Bữa tối rất đơn giản, là cơm ngũ cốc. Lúc này ăn cơm ngũ cốc không phải là vì giảm cân mà là vì lương thực trong nhà thực sự rất nhiều. Nếu không ăn, để đó thì thực sự sẽ hỏng mất. Trong thôn không chỉ trồng gạo mà còn có rất nhiều đất để trồng các loại lương thực khác. Năm nay nhà bọn họ cũng được chia hơn hai trăm cân, có gạo lứt, có hạt ý dĩ, còn có các loại đậu. Cơm ngũ cốc ăn cùng với rau cải, cộng thêm nấm hương nấu với trứng gà và khoai tây xào thịt. Vừa nghe thôi là đã cảm thấy lành mạnh.
Ăn cơm tối xong, nhân lúc ánh chiều cuối cùng còn chưa tắt hẳn, Kiều Trà Trà và Ninh Du bắt đầu xắn tay áo lên kiểm kê số lượng chim bồ câu. Trong nhà có lồng đựng chim được đan từ tre. Đương nhiên, nhà bọn họ không thể tự đan được nhiều lồng như vậy, cho nên đa số là tìm đến người trong thôn mua về. Nói là mua, thực ra người ta cũng nửa mua nửa tặng, lấy giá thấp hơn nhiều so với giá thị trường để bán cho hai người. Trong lồng to đựng mười con, lồng nhỏ đựng năm con.
Khi hoàng hôn buông xuống khắp nơi, trời đã hoàn toàn tối lại. Nếu không bật đèn thì không nhìn thấy đường. Cuối cùng thì cũng đã đếm xong lồng chim bồ câu.
Đếm dần đếm dần, em trai Kiều cũng phản ứng lại, ngạc nhiên hỏi:
"Anh chị định mang chim đi bán à?"
"Không tệ lắm, cuối cùng cũng hiểu rồi."
Kiều Trà Trà liếc nhìn cậu,
"Không bán thì có thể ăn hết nhiều chim bồ câu như vậy sao?"
Vốn định mang đi bán một nửa, nhưng cứ chuyển cứ chuyển, Kiều Trà Trà và Ninh Du bàn bạc một chút rồi dứt khoát chuyển đi hai phần ba. Số còn lại cũng đủ để bọn họ ăn, cho dù không đủ thì những nhà khác trong thôn cũng đang nuôi bồ câu, bọn họ có thể đi mua. Chim bồ câu gộp lại vừa đủ sáu trăm con. Mỗi con sau khi cắt tiết vặt lông có lẽ đều nặng nửa cân. Đương nhiên, bọn họ không hề làm thịt. Nuôi bồ câu lâu như vậy, Kiều Trà Trà biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền