Chương 487 - Tiểu Kiều rũ bỏ trách nhiệm 1
Ban đầu chuẩn bị đầu tháng mười hai sẽ về thủ đô, nhưng cuối năm nhiều việc, lúc thì là dầu sơn dữu, lúc là sơn quỳ, cứ thế kéo dài thời gian đến trung tuần tháng mười hai, sắp đến Đông Chí. Về thủ đô một chuyến, cũng không ít thứ phải chuẩn bị.
Ba ngày trước Đông Chí, chạng vạng tối, thôn Thượng Dương có tuyết rơi lất phất. Tuyết năm nay không được coi là nhiều, trẻ con trong thôn muốn làm một cái đường trượt tuyết cũng không làm được. Nhưng nhiệt độ vẫn lạnh đến mức khiến người ta run cầm cập, Kiều Trà Trà đeo bao tay rồi sửa soạn đồ, Ninh Du lại đang dùng đôi tay đỏ ửng của mình làm cơm cho hai ngày trên tàu hỏa.
Cùng lúc đó, điện thoại từ thủ đô liên tục gọi đến, Triệu Quỳnh Hoa hiếm khi chịu chi như vậy, lần này gọi điện thoại e là phải tốn đến sáu, bảy đồng rồi.
Em trai Kiều giặt xong một chậu quần áo quay về, run lẩy bẩy đem quần áo lên trên lồng sưởi hong, sau khi tay của mình cũng ấm lên một chút, lại bị sai đi làm thịt lứa bồ câu cuối cùng. Đều sắp quay về thủ đô mà, không còn ai cho chim bồ câu ăn nên đương nhiên là phải làm thịt hết. Chim bồ câu còn lại hai mươi hai con, đều làm thịt hết.
Kiều Trà Trà gọi ra ngoài cửa sổ:
"Làm thịt cả hai con gà mẹ già và hai con vịt già mà Bình Quả và Vân Vân mang đến nữa, làm thịt xong rửa sạch sẽ rồi đặt vào trong túi."
Em trai Kiều ngồi ở trên ghế, trước mặt là một cái chậu lớn, trên chậu tỏa ra hơi nóng, mà trong chậu lại tràn đầy chim bồ câu. Cậu bị gió thổi đến chóp mũi đỏ bừng, quay đầu híp mắt nói:
"Em biết rồi em biết rồi, nhưng mấy quả trứng kia phải làm sao đây? Nhiều trứng lắm đó."
Đúng nhỉ, rất nhiều trứng. Kiều Trà Trà suy tính chốc lát rồi lấy một cái giỏ trúc thật to từ trong góc nhà ra. Lúc này khó tìm được thùng nhựa, ở nông thôn thứ có thể đựng nước không phải chậu gỗ thì là chậu bằng sứ. Cô nhớ là kiếp trước có người dùng thùng nhựa để đựng trứng, bên trong có thể bỏ mùn cưa hoặc gạo để bảo vệ trứng không bị dập vỡ. Kiều Trà Trà nghĩ, giỏ trúc không có khe hở chắc là có thể dùng được.
Trải một lớp rơm rạ xuống đáy giỏ trúc, sau đó xếp từng hàng từng hàng trứng gà trứng vịt lên, sau đó là mùn cưa rồi lại xếp thêm một tầng trứng gà vịt. Trứng gà là do gà nhà đẻ và một số trứng mua được từ thôn Hoàng Trang trong thời gian này. Trứng vịt là do người trong thôn tặng cùng với một số khác do em trai Kiều không biết mò được từ góc nào trong bãi lau sậy. Số trứng này cộng lại phải trên trăm quả, còn thêm cả hơn hai mươi cân trứng chim bồ câu tích góp được, tóm lại là lấp đầy cả giỏ trúc.
Trước đó, Chu Bình Quả và Trình Vân Vân lại nói rằng có thể mang bồ câu về nhà mình nuôi giúp, thậm chí ông cậu cũng bảo cô mang bồ câu đến chuồng bồ câu ở bên cạnh chuồng heo của thôn, sau này lúc cho bồ câu ăn sẽ thuận tay chăn luôn cả bồ câu nhà bọn họ. Nhưng Kiều Trà Trà lại cảm thấy quá phiền phức, hơn nữa một năm qua cũng đã ăn thịt bồ câu đến ngán rồi, chim bồ câu của thôn cũng càng ngày càng nhiều, sau này nếu muốn ăn thì có thể mua trong thôn, nhà cô không cần phải nuôi nữa.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, chuồng bồ câu đã ấp ra hơn ba
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền