Chương 488 - Tiểu Kiều rũ bỏ trách nhiệm 2
Cơm tối làm xong, hầm một nồi canh gà rồi lại làm mì cán, tối hôm nay ăn món mì cán canh gà. Uống canh gà nóng hổi xong, húp một miếng mì sợi, ấm bụng vô cùng, dường như cái lạnh trên cơ thể đều đã bị đuổi đi.
Sủi cảo và bánh rán để lại ăn lúc trên tàu, căn cứ theo lời em trai Kiều, đồ ăn trên tàu cũng không tệ lắm. Nhưng nếu bỏ lỡ giờ cơm thì trên xe đồ ăn sẽ không còn thức ăn nữa.
Kiều Trà Trà nghĩ tới nghĩ lui, bọn họ vẫn nên tự mang theo ít đồ ăn. Người lớn có thể nhịn đói nhưng hai đứa nhỏ thì không nhịn được.
Hoành Hoành bưng bát, nhìn qua hành lý trên mặt đất, lại đặt bát xuống xòe ngón tay ra đếm:
"Một, hai, ba... còn có mười lăm tiếng nữa thì chúng ta sẽ lên tàu hỏa đúng không ạ?"
Sau đó hai mắt sáng lên, đôi chân dưới bàn tung tăng vung vẩy:
"Lên tàu hỏa không bao lâu sau, chúng ta sẽ về đến nhà đúng không ạ?"
Chương Chương tò mò: "Về nhà?"
Hoành Hoành nghiêm túc nói:
"Đúng vậy, về nhà. Chúng ta còn có một ngôi nhà ở một nơi rất rất xa. Ở đó rất vui, có một cái sân rất to và một cái ngõ thật dài, những ngày tuyết rơi có thể chơi trò ném tuyết ở trong sân, còn có thể dùng chân trần đi qua đi lại trong phòng."
"Ai! Em gái thật là đáng thương, chưa từng được ở nhà, nơi đó cũng vui như chỗ này vậy."
Nói xong, ánh mắt cậu lộ vẻ thương tiếc, Chương Chương thấy vậy lập tức không vui.
Cô nhóc khoanh tay lại, bĩu môi khó chịu nói:
"Em chưa từng được đi, em đáng thương quá mà."
Trong phòng lập tức vang lên một trận cười. Ánh mắt Ninh Du cực kỳ dịu dàng.
Hoành Hoành cảm thấy nhà ở thủ đô tốt, thật lòng hoài niệm ngôi nhà ban đầu là vì ban đầu lúc anh bị điều xuống đã khiến cậu cảm thấy sợ hãi bất an, cuộc sống thanh thản mấy năm qua, cảm giác đó cũng dần dần được xoa dịu, dần dần được trị liệu dưới sự bầu bạn của người nhà.
Trước đây khi nhắc đến chuyện này sẽ có chút sợ hãi, hôm nay, ở trong lòng cậu, chuyện này mới hoàn toàn qua đi.
Sửa soạn hành lý xong, em trai Kiều cũng đã làm thịt gà vịt chim bồ câu thậm chí là mấy con cá cũng đã làm thịt và rửa sạch. Cất hết vào túi, bỏ vào cái túi to chuyên dùng để đựng thịt heo, xách gần sáu mươi, bảy mươi cân các loại thịt về thủ đô, năm nay e là không cần đến cửa hàng bán lẻ tranh giành thịt nữa.
Cuối cùng soạn ra ba túi lớn, ba rương lớn hành lý, trong đó còn chưa bao gồm những hành lý đã gửi đi qua bưu cục. Phải biết rằng tháng trước cô và Ninh Du đã đến bưu cục gửi bốn túi hành lý lớn về nhà, tốn cả sáu mươi đồng.
Ninh Du bưng sủi cảo và bánh rán ra, thấy dưới đất toàn là hành lý thì rất kinh ngạc:
"Chúng ta phải mang nhiều thứ về như vậy sao?"
Kiều Trà Trà mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế:
"Chứ còn sao nữa? Cái ăn cái mặc đồ dùng, con trai con gái anh còn ầm ĩ đòi mang đồ chơi mang sách vở về, dọn ra chẳng phải sẽ thành nhiều như vậy sao?"
Ninh Du thở dài:
"Vậy thì phải dọn rồi."
Lò lửa phát ra âm thanh tí tách, than củi cung cấp nhiệt lượng khiến cho bếp lò trên lò lửa kêu lên lục cục.
Đêm khuya, tuyết lớn dần. Bên ngoài, tuyết rơi khiến những cành cây đã già bị uốn cong xuống, truyền đến âm thanh rắc rắc. Còn có băng trượt từ trên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền