Chương 490 - Tiểu Kiều rũ bỏ trách nhiệm 4
Kiều Trà Trà vốn còn đang dựa nửa người lên người Ninh Du, bỗng dưng ngồi thẳng dậy. Cô kinh hoàng, nghiêng đầu sang nhìn Ninh Du:
"Vậy phải làm sao đây?"
Đúng rồi, cô quên mất chuyện này.
Công việc ở cung tiêu xã rất được ưa chuộng, tình nguyện buông bỏ công việc ở cung tiêu xã để ở lại nông thôn, ở thời đại hiện giờ, cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy đây là hành vi bệnh thần kinh. Càng đừng nói đến mẹ cô, bà Triệu Quỳnh Hoa. Kiều Trà Trà cảm thấy một khi mình dám lộ ra cái ý này thì chắc chắn sẽ bị mắng xối xả, nói không chừng còn bị xách tai lên đánh.
Em trai Kiều lại hỏi:
"Vậy còn chị em thì sao? Ban đầu chị ấy làm ở cung tiêu xã, công việc ở cung tiêu xã hiện giờ thì sao?"
Kiều Trà Trà khoát tay:
"Chủ nhiệm cũng gọi chị về đi làm rồi, nhưng chị không đồng ý."
Em trai Kiều há hốc mồm, muốn khuyên, nhưng lại biết rằng chị mình chắc chắn sẽ không nghe lời mình. Hơn nữa anh rể còn phải làm việc ở trong thôn, nếu như chị gái ở thủ đô, hai người ở hai nơi cũng không tốt.
Một lúc lâu sau, cậu chỉ đành nói:
"Vậy chị về nhà phải bị mắng rồi, mẹ sẽ lải nhải đến khi chị thủng màng nhĩ thì thôi."
"Ôi..." Bả vai của Kiều Trà Trà chùng xuống, lại dựa vào người Ninh Du, vỗ đùi nức nở nói:
"Sớm biết vậy đã không về thủ đô rồi, năm nay ăn Tết e là không còn ngon nữa..."
Ninh Du:
"... Em đừng hỏi anh, anh nghĩ kế cho em, đến lúc đó chắc chắn em sẽ đẩy trách nhiệm lên người anh, nói là làm theo cách của anh."
Chuyện như vậy đã xảy ra không chỉ một, hai lần, Ninh Du ghi nhớ trong lòng, rất sợ rằng lửa giận của mẹ vợ sẽ phát trên người mình.
Kiều Trà Trà bị nói trúng tim đen, tức giận nói:
"Hừ, anh nghĩ về em như vậy đấy."
Ninh Du không nói gì, gọt một quả táo, ung dung bình thản cắn một miếng, ý nói rằng: đúng vậy, anh nghĩ về em như vậy đó.
Kiều Trà Trà nhìn anh chằm chằm, anh vẫn ăn rất ngon, thỉnh thoảng còn cắt một miếng cho Hoành Hoành và Chương Chương.
Giả khóc được một lúc, Kiều Trà Trà bỗng nhiên tỉnh bật dậy trong lúc hấp hối.
Đợi đã, đúng là công việc này vẫn thuộc về cô, nhưng cô có thể đem công việc này cho người khác mà, như vậy cũng không coi là lãng phí.
Ví dụ như... ánh mắt cô nhìn sang em trai Kiều.
Em trai Kiều tò mò hỏi trước đó:
"Anh rể, đơn vị hiện giờ của anh lại được điều về thủ đô rồi sao?"
Ninh Du gật đầu.
Tay của em trai Kiều run lên, vỏ táo vốn đang được gọt nối liền thành một đoạn lập tức bị đứt thành hai đoạn:
"Chị, chị làm gì vậy?"
Kiều Trà Trà cười lên một cách vô cùng ôn hòa:
"Chị thương yêu em, em suốt ngày ở nông thôn như vậy cũng rất cực khổ có đúng không?"
Em trai Kiều thầm nghĩ sự thương yêu của chị khiến em sợ hãi, vội vàng khoát tay:
"Không cực khổ, không..."
Ở nông thôn làm ba tháng nghỉ một tháng, ăn no mặc ấm, muốn ăn thịt thì ăn thịt, ăn ngán rồi còn có thể lên núi hái hoa quả dại, không có ai quản cậu ngủ đến mấy giờ dậy, thực ra cuộc sống cũng không tệ lắm.
"Cực khổ. Đúng là rất cực khổ."
Nhưng Kiều Trà Trà vẫn nói như đinh đóng cột, sau đó chính nghĩa lẫm liệt mà nói:
"Chị là một chị gái tốt, có được công việc, sao có thể tự đi làm được chứ? Phải để em đi."
"Bỏ đi. Chị, chị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền