Chương 491 - Về đến thủ đô 1
Những ngày trên tàu hỏa rất nhàm chán. Sau khi ngồi trên tàu hỏa nửa ngày, Kiều Trà Trà vui vẻ móc bộ bài lơ khơ từ trong túi áo khoác ra.
Ninh Du kinh ngạc:
"Bộ bài ở đâu ra vậy?"
Kiều Trà Trà hào hứng đặt bài lên cái rương, sau khi lên tàu, bọn họ liền chất mấy cái rương lên, lúc này vừa hay mang về làm bàn. Cô nói:
"Lấy ở chỗ Bình Quả, nhà Bình Quả có."
Lúc này bên trong căn phòng nhỏ chỉ có cả nhà bọn họ, sẽ không có ai vô duyên vô cớ đi vào, không phải là thời cơ tốt nhất để đánh bài sao?
Kiều Trà Trà đắc ý:
"Em đúng là có khả năng dự đoán, biết rằng phải mang theo một bộ bài mới được. Mấy năm trước trên đường từ thủ đô đến Bình Bắc em đã muốn đánh bài rồi, nếu không cũng không biết làm sao giết thời gian."
Nói xong, gọi em trai Kiều còn đang buồn bực nằm trên giường:
"Mau đến đây mau đến đây, đau lòng cái gì chứ? Cho em một cơ hội, lần này chúng ta chơi lấy tiền."
Em trai Kiều ngồi bật dậy:
"Chơi lấy tiền? Chơi thì chơi, chị không được đổi ý đấy, đừng có bị thua mấy lần rồi lại chơi xấu."
Kiều Trà Trà:
"Èo. Ai chơi xấu làm chó."
Kỹ năng chơi bài của cô rất thượng thừa đó.
Em trai Kiều từ trên giường trượt xuống, vò đầu nói:
"Nhưng chúng ta có ba người, không đủ chơi."
Kiều Trà Trà kéo Hoành Hoành:
"Còn có Hoành Hoành, nó chơi còn giỏi hơn em đấy."
Em trai Kiều trợn mắt:
"Xí. Hoành Hoành mới mấy tuổi, đã bao giờ chơi bài chứ?"
Nói xong nhìn qua anh rể mình.
Ninh Du bình tĩnh ngồi xuống, gật đầu ừ hai tiếng:
"Hoành Hoành biết chơi mà, kĩ thuật cũng không tệ lắm."
Hoành Hoành kiêu ngạo ưỡn ngực:
"Trong trường học đã từng có người đánh bài, quá đơn giản, cháu chỉ nhìn một chút đã hiểu rồi."
Kiều Trà Trà cũng nghĩ đến hôm đó, trong trường học cấm đánh bài, nhưng đứa nhóc nghịch ngợm này không chỉ cùng mấy bạn học lén lút đánh bài mà còn đặt tiền cược. Tuy rằng chỉ là mấy thứ như đậu phộng hạt dưa, nhưng cũng coi như tiền đặt cược rồi.
Sau đó cùng bạn học chơi vài ván, kết quả bị anh Tiểu Duệ bắt được, sau đó khi về nhà suýt chút nữa bị cha mẹ hợp lại đánh. Lúc đó cô cũng muốn xách cả cái chổi lên, Ninh Du càng tức giận đến lồng ngực phập phồng. Cuối cùng vẫn không đánh được, bởi vì qua hai ngày nữa là sinh nhật Hoành Hoành, đánh con lúc này thực sự là không được.
Không thể đánh thì phải làm sao? Kiều Trà Trà và Ninh Du liền dẫn theo cậu chơi, lại gọi thêm Bình Quả, bọn họ dứt khoát bỏ hết công việc của cả một ngày, ngày hôm đó ngoại trừ ăn cơm ngủ nghỉ ra thì chính là chơi bài.
Ba người liên thủ, chuyên môn gài bẫy Hoành Hoành. Lại còn chơi tiền, gài bẫy cậu nhóc này đến cái quần cũng không còn, khóc oa oa nói sẽ không chơi bài nữa. Có điều cũng coi như đã luyện được kĩ thuật cho cậu, tinh thông các quy tắc, thậm chí còn tự học được kĩ năng đếm bài. Hôm nay cũng miễn cưỡng coi như bạn đánh bài.
Nói chơi là chơi. Kiều Trà Trà lấy mấy miếng bánh quy cho Chương Chương, lại rót cho cô bé một cốc sữa bò, để cô bé ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài, đừng quấy rầy bọn họ đánh bài.
Ninh Du xào bài, em trai Kiều xoa tay, hưng phấn nói:
"Chơi bao nhiêu ạ?"
Kiều Trà Trà rất hào phóng:
"Một ván năm xu."
Em trai Kiều: "Được, nhưng còn Hoành Hoành thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền