ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 492. Về đến thủ đô 2

Chương 492 - Về đến thủ đô 2

Tình hình chiến đấu giai đoạn cuối có chút khốc liệt, em trai Kiều dần dần dựa vào chiến tuyến cuối cùng, Kiều Trà Trà và Hoành Hoành liên tục mất trận địa, chỉ có số tiền thắng của Ninh Du vẫn luôn duy trì trên năm đồng.

Lúc cậu thắng thì người thua là ai?

Là Kiều Trà Trà, cho nên Kiều Trà Trà nhìn thấy vẻ mặt đắc ý kia của cậu là chỉ muốn đánh.

Đến khi sắp đến giờ cơm tối, Kiều Trà Trà thấy tiền của mình thắng được sắp hết, vội vàng khoát tay:

"Không chơi nữa, không chơi nữa, ăn cơm thôi."

Em trai Kiều cũng chỉ là miễn cưỡng chống đỡ, cậu đã thua đến chín đồng rồi, trong lòng đã sớm có ý muốn lùi bước.

"Ha ha em đã nói mà, em không thể cứ xui xẻo như vậy."

Cậu mãn nguyện nói, sự hân hoan tràn đến tận chân mày, hận không thể đem hết những ván thua lần trước thắng về lại.

Kiều Trà Trà trừng mắt:

"Mới thắng có mấy ván, em đã thua tám đồng rưỡi rồi, vậy mà ra vẻ đắc ý lắm."

Em trai Kiều cả người đều thoải mái, vỗ lên rương nói:

"Ghen tị, chị hoàn toàn là ghen tị. Em thua, chị cũng không thắng được bao nhiêu."

Làm lại từ đầu đều là ở chỗ anh rể, anh rể trên chiếu bạc thì hoàn toàn không hề nhận người, chị hai đưa mắt ra hiệu cho anh bao nhiêu lần anh cũng không thèm để ý chút nào, cứ như một con sói độc ác muốn thu hết tiền của mọi người.

Kiều Trà Trà có chút buồn rầu, Ninh Du thậm chí còn kiếm cả tiền của cô, đối xử với cô không khác gì đối xử với Hoành Hoành và em trai Kiều.

Nhìn qua tờ giấy chi chít dày đặc, Ninh Du độc chiếm vị trí đầu, thắng được hơn tám đồng.

Hoành Hoành cũng thua một ít, lúc này bả vai cũng gục xuống, mếu máo nhắc lại lần nữa:

"Con sẽ không chơi đánh bài nữa đâu."

Ninh Du hừ hừ trong lòng, thầm nghĩ con dám chơi một lần thì cha sẽ thắng con một lần, một lần dạy dỗ không nhớ kĩ, vậy thì dạy từ lần này sang lần khác để con nhớ cho thật lâu.

Lần này chơi xong, đừng nói là Hoành Hoành, ngay cả Kiều Trà Trà năm nay ăn Tết cũng không còn quá muốn chơi bài nữa.

Chương Chương ngoan ngoãn làm tổ trong lòng cha, sờ bụng kêu đói, Kiều Trà Trà vội vàng đáp:

"Em đi mua cơm."

Nói xong chạy như một làn khói ra ngoài.

Thức ăn trên tàu cũng coi như ăn được, thịt kho đã mua xong, khay thức ăn trên xe thức ăn chỉ có thịt xào và cải trắng chua cay.

Nếu thức ăn đã không tệ thì cô đương nhiên tình nguyện ăn đồ tươi mới, liền cất sủi cảo đi.

Lấy năm phần cơm, tốn không ít tiền. Thức ăn trên tàu hỏa khó có được, chỉ lấy tiền không lấy phiếu, vậy thì tốn nhiều tiền chút cũng là bình thường.

Quay lại buồng xe, Hoành Hoành đang dẩu môi lấy tiền thua ra. Cậu thua hai hào, chơi một buổi chiều mà mất đi hai hào, tâm trạng không được tốt, đúng là rất không có lợi.

Kiều Trà Trà lại vui vẻ trở lại, đứng lên đưa hai tay ra:

"Đưa tiền đưa tiền, Hoành Hoành cho mẹ một hào, em trai cho chị ba hào."

Em trai Kiều tức tối móc tiền, lẩm bẩm:

"Chỉ bốn hào mà thôi."

Kiều Trà Trà nhướng mày:

"Bốn hào, bốn hào cũng là tiền, đừng có không coi bốn hào là tiền, có thể mua nửa cân thịt heo rồi đấy."

Nói xong lại đưa tay ra trước mặt Hoành Hoành, Hoành Hoành ngược lại đưa ra một cách thẳng thắn hơn. Chỉ là vừa đưa vừa ồn ào ầm ĩ: "Con không chơi nữa, con thực sự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip