Chương 494 - Về đến thủ đô 4
"Mẹ ơi. Cuối cùng cũng về đến."
Triệu Quỳnh Hoa đi như bay, lúc nhìn thấy Kiều Trà Trà dưới ánh đèn đường mờ nhạt, nước mắt liền rơi xuống lã chã. Ở ngoài cổng có hai người đang đứng đợi.
Bà ấy nắm lấy Kiều Trà Trà nhìn trước nhìn sau, Kiều Trà Trà cười híp mắt:
"Không gầy đâu ạ, con còn béo lên đấy."
Vì sắp về thủ đô nên cô đã cố ý ăn cho béo lên vài cân.
Triệu Quỳnh Hoa thấy vậy lại nuốt nước mắt về, vỗ mạnh lên người cô:
"Đúng là béo lên, béo như heo vậy."
Ngay sau đó bà ôm lấy Chương Chương trong lòng cô:
"Đây là Chương Chương đúng không, bà ngoại bế nào, bà ngoại thương con... Hoành Hoành của bà đâu, nào, bà dắt mấy đứa về nhà ăn cơm, sủi cảo bà ngoại làm ngon lắm đấy."
Nói xong bà cũng không nhìn Kiều Trà Trà nữa, càng không đặt em trai Kiều vào mắt, dẫn hai đứa nhỏ đi vào trong nhà.
Em trai Kiều: "..."
Sao có thể như vậy? Cậu cũng là con ruột sao?
Khi về đến nhà lại vang lên một trận khóc. Lý Quế Chi kéo lấy Ninh Du khóc, vừa khóc vừa kêu 'gầy đi rồi, đen rồi, thô ráp rồi'. Chị cả Kiều thì ôm Kiều Trà Trà, vừa mắng vừa nghẹn ngào, trong miệng đều là:
"Đứa nhỏ chết tiệt này, ở nông thôn thoải mái rồi đúng không? Kiên quyết đòi đi lại còn không nỡ về..."
Khóc xong lại mắng hết lượt này đến lượt khác, nhìn thấy Hoành Hoành và Chương Chương thì lại mắng tiếp.
Đến khi bưng sủi cảo lên bàn, cuối cùng mọi người cũng có thể rửa tay ăn cơm. Mọi người trong phòng hầu như hai mắt đều đỏ lên.
"Ăn đi ăn đi, cởi áo khoác ra, bây giờ lò sưởi của căn nhà này ấm áp lắm đấy."
Triệu Quỳnh Hoa nói:
"Chỗ các con bên đó cũng có tuyết rơi, mùa đông không có lò sưởi không tốt bằng mùa đông ở thủ đô của chúng ta đúng không?"
Kiều Trà Trà gật đầu, gắp từng miếng từng miếng sủi cảo vào miệng, bày tỏ mình không rảnh nói chuyện. Ẩn ý của mẹ cô chính là: về đi, ở nhà rất tốt.
Nhưng điều này có thể đồng ý không? Đương nhiên là không thể, Kiều Trà Trà chỉ có thể vùi đầu ăn sủi cảo giả vờ làm chim cút.
Tiếng cười của Hoành Hoành và Chương Chương vang lên, thuận lợi bỏ qua chuyện này.
Ăn cơm xong, Kiều Trà Trà mới có thời gian xem qua căn nhà mà mình mong nhớ suốt bao năm qua. Nếu nói ở thủ đô có thứ gì khiến cô không yên tâm nhất thì đó chắc chắn chính là căn nhà của cô.
Trời dần dần về khuya, mấy người Triệu Quỳnh Hoa muốn ra về.
Kiều Trà Trà vội vàng nói:
"Ở lại đây đi ạ, hơi chật một chút, không đủ chăn thì sang mượn hàng xóm."
Triệu Quỳnh Hoa quở trách:
"Thôi, chật một chút cũng không ở được, mẹ chồng con ở lại một đêm thì đúng hơn."
Mấy nhà thằng cả thằng hai bé ba đều đến, chỉ riêng trẻ con đã có tận mấy đứa rồi, cộng lại hơn mười mấy người sao có thể ở được?
Triệu Quỳnh Hoa vừa nói vừa kéo cô vào trong góc, hạ thấp giọng lén lút nói:
"... Con, nhiệt tình với mẹ chồng con một chút, đừng có ăn nói độc địa như trước đây, người càng lớn tuổi càng thích đứa trẻ có bối phận nhỏ, nhìn bà ta thương yêu Hoành Hoành và Chương Chương như vậy... sau này, nếu mẹ chồng con tùy ý để lộ ra chút gì cũng đủ để con ăn cả đời rồi."
Kiều Trà Trà: "..."
Khó trách mẹ cô lại có thể trở thành chị em tốt với mẹ chồng cô, hóa ra tiền bạc có sức hấp dẫn.
"Nghe thấy chưa?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền