ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 495. Nhân nghĩa đạo đức 1

Chương 495 - Nhân nghĩa đạo đức 1

Lại là một đêm mất ngủ.

Kiều Trà Trà hưng phấn đến nỗi ngủ không được, hơn nữa vì trưa hôm nay ngủ gần hai tiếng ở trên xe nên lúc này tinh thần cô tỉnh táo vô cùng.

Sau khi vào cổng lớn, hai bên là đảo tọa phòng, hành lang vốn bị thiếu một khúc gãy một miếng cũng đã được sửa xong, đi thẳng từ cổng lớn qua sương phòng trái phải, sau đó tới nhà chính. Cho nên trong ngày tuyết lớn như này, bọn họ không cần dẫm lên tuyết để ra ngoài.

Khắp nơi trong sân đều là đèn điện sáng choang, sau khi mở toàn bộ thì khắp nơi sáng trưng, ngay cả hoa văn trên hành lang cũng có thể thấy rõ ràng.

Vào khoảnh khắc này, trong lòng cô vô cùng biết ơn mẹ chồng, dùng mắt thường có thể thấy được mẹ chồng cô đập không ít tiền vào căn nhà này.

Khắp nơi trong phòng đều sạch sẽ, mấy cái chăn cô gửi về lúc trước đều đã được bày xong, còn làm giúp mấy cái tủ, bàn ghế và giường đệm các kiểu. Mấy chỗ khác vẫn cũ, nội thất mua từ trạm thu mua về rồi rửa qua một lần, nhưng phòng của Hoành Hoành và Chương Chương lại có đồ dùng mới tinh, trông rạng rỡ, mới mẻ hẳn.

Hoành Hoành ngủ ở sương phòng bên trái, hai phòng này vừa vặn chia với Chương Chương, mỗi người một cái.

Hiện Chương Chương đã cởi áo bông, leo lên giường anh trai dùng sức lăn mình, nhìn thấy Ninh Du tới thì lật đật bò xuống giường, hai mắt sáng rỡ, nói:

"Cha, con cũng muốn có phòng riêng!"

Ninh Du khom lưng bế cô bé lên, mở cửa đi đến căn phòng đối diện, vừa đi vừa dỗ cô bé:

"Có phòng của riêng con, đêm nay một mình con ngủ ở đây được không? Anh trai ở bên cạnh, nếu con sợ thì kêu một tiếng, cha mẹ cũng có thể nghe thấy."

Chương Chương lập tức ưỡn ngực, kiêu ngạo nói:

"Con lớn rồi, không sợ đâu."

Ninh Du cười cười:

"Vậy sao, cũng đúng, anh con lúc bằng tuổi con cũng tự mình ngủ một phòng, anh con cũng không sợ."

Cái cằm nhỏ của Chương Chương nhếch càng cao:

"Con giỏi hơn anh, con càng không sợ."

Nói rồi đẩy cửa ra, bên trong chính là phòng của Chương Chương.

Chương Chương vội vàng giãy giụa muốn xuống đất, hai mắt mở tròn xoe, chạy vài vòng trên mặt đất, mừng rỡ nhảy dựng lên:

"Cảm ơn cha, con rất thích nơi này!"

Ninh Du cũng cực kỳ hài lòng.

Có thể không hài lòng sao, như này chứng tỏ anh và Trà Trà lại có thể có không gian riêng của hai người.

Vì thế Ninh Du làm không biết mệt mà dạy Chương Chương đi vệ sinh như thế nào, ngồi lên bồn cầu như thế nào, dội nước như thế nào, dùng bồn rửa tay như thế nào.

Hơn nữa không chỉ phòng của Hoành Hoành và Chương Chương có nhà vệ sinh, lúc này Kiều Trà Trà mở cái cửa ở góc phòng mình, bên trong cũng là nhà vệ sinh. Trang bị đủ máy nước nóng và bồn cầu, thậm chí còn cẩn thận chuẩn bị sẵn kem đánh răng và bàn chải đánh răng.

Kiều Trà Trà gấp gáp lấy quần áo đi tắm rửa:

"Xem ra sau này tắm rửa không cần chịu lạnh nữa rồi!"

Nói xong đóng cửa "rầm" một tiếng.

Câu "em đừng ở trong nhà vệ sinh quá lâu" trong miệng Ninh Du cứ như vậy bị nuốt trở vào.

Đợi khi Chương Chương học được, Kiều Trà Trà cũng tắm rửa xong, cô tới giúp Chương Chương tắm rửa, nhét đứa nhỏ này vào ổ chăn, ngồi bên mép giường chờ cô bé ngủ rồi Kiều Trà Trà mới rời đi.

Ánh đèn phòng Hoành Hoành thì vẫn còn sáng, phòng này vốn là phòng của cậu, lần nữa ngủ ở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip