Chương 498 - Nhân nghĩa đạo đức 4
Tuy rằng phòng ốc trong nhà đã quay về, nhưng đồ trong phòng, ví dụ như xe đạp, thậm chí mấy thứ như nồi chén thau gáo thì không cách nào trở lại như cũ. Túi tiền trong áo Kiều Trà Trà phình to, vô cùng có tự tin càng quét kho hàng một trận.
Kiều Trà Trà cười cười với Lỗ Vũ Đồng:
"Không sao, sau này tớ cũng sẽ thường xuyên quay lại. Đúng rồi, chủ nhiệm đâu, tớ có việc tìm ông ấy."
Lỗ Vũ Đồng đáp:
"Đi bàn chuyện hàng hóa với trạm lương thực rồi, đoán chắc sắp về rồi. Đúng rồi, cậu muốn mua gì không, dạo này kho hàng mới về một đợt hàng."
Kiều Trà Trà lập tức nói:
"Đi, đương nhiên mua."
Nói xong thì kéo tay cô, quen đường quen lối đi đến kho hàng. Càn quét ở đây xong tiếp tục đến kệ bày hàng bên ngoài. Mua hết bốn túi đồ lớn rồi bảo Tiểu Tống ở cung tiêu xã giúp chở về.
Kiều Trà Trà để Hoành Hoành và Chương Chương ở lại cung tiêu xã, mình thì đi theo Tiểu Tống về nhà, dọn đồ vào phòng rồi lại chạy đến cung tiêu xã.
Đến khi trán đổ lớp mồ hôi mỏng mà đi vào cung tiêu xã, chủ nhiệm Tạ của cung tiêu xã đã trở lại, đang bế Chương Chương, giỡn với cô bé.
Chủ nhiệm Tạ cười cười nói:
"Con gái của cháu trông rất giống Ninh Du, đôi mắt và trán nhìn giống như đúc."
Kiều Trà Trà haI tay chống nạnh:
"Mọi người đều nói như vậy, có điều sau này chú đừng nói vậy trước mặt Ninh Du, chắc anh ấy sẽ đắc ý mấy ngày mới thôi."
Chủ nhiệm Tạ cười ha ha, bế Chương Chương vào văn phòng, Kiều Trà Trà cũng vào theo.
"Sao, cháu không muốn tới làm à?"
Ông ấy đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi.
Kiều Trà Trà cũng nói thẳng, gật đầu:
"Ở đó cháu còn một đống chuyện."
Cô kể lại chuyện dầu sơn dữu và sơn quỳ.
Chủ nhiệm Tạ hết sức kinh ngạc, ngẫm lại nói:
"Sơn quỳ? Chú biết ở đường Phong Ninh có một khách sạn lớn, nghe nói sơn quỳ chính là sản xuất ở Miên Sơn, từng chiêu đãi khách nước ngoài, được khen là mùi vị không tệ."
Kiều Trà Trà vui vẻ, hưng phấn nói:
"Sơn quỳ Miên Sơn? Đó là của chỗ bọn cháu đó, toàn bộ Miên Sơn ngoại trừ đất mà thôn Thượng Dương chúng cháu gieo trồng, không còn nơi nào khác trồng sơn quỳ."
Cô hoàn toàn không ngờ, cuối cùng sơn quỳ lại được tiêu thụ ở khách sạn lớn trong thủ đô.
Chủ nhiệm Tạ không nói chuyện bảo cô quay về nữa, rõ ràng ở thôn đó thì năng lực của Kiều Trà Trà mới được phát huy nhiều và toàn diện hơn. Ông ấy suy ngẫm một lát,
"Dầu sơn dữu của cháu, nếu còn thì đưa cho chú mấy lạng, chú thử xem."
Kiều Trà Trà cười tủm tỉm:
"Chủ nhiệm, chú không nói cháu cũng muốn đưa cho chú, cháu còn trông cậy vào cung tiêu xã của chúng ta có thể thu mua dầu sơn dữu của thôn cháu đây này."
Chủ nhiệm Tạ nói đùa:
"Haiz, chú biết ngay là trong lòng cháu nghĩ vậy mà, nên mới mở miệng trước để cháu thiếu chú một ân huệ nho nhỏ đấy thôi."
Kiều Trà Trà vội nói:
"E là phải thiếu chú một ân huệ lớn."
"Cháu nói đi."
Chủ nhiệm Tạ móc kẹo Đại Bạch Thỏ trong ngăn kéo ra, lột cho Chương Chương ăn. Chương Chương ăn ngon đến nỗi híp mắt, vốn đang muốn tìm mẹ bế, lúc này cũng bất động, thoải mái ngồi trong lòng ông chú.
Kiều Trà Trà nói:
"Có phải vẫn có thể lấy lại chức vị của cháu không?"
Chủ nhiệm Tạ gật đầu:
"Phải, nếu cháu không định quay lại thì có thể lấy ra để đổi."
Đổi, chính là bán.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền