ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 497. Nhân nghĩa đạo đức 3

Chương 497 - Nhân nghĩa đạo đức 3

"Lát nữa anh rể em phải đến đơn vị một chuyến, nói không chừng cũng phải chạng vạng mới về. Anh ấy tan tầm muộn, bọn chị cũng đến muộn."

Kiều Trà Trà nói với em trai, lại hỏi cậu,

"Em ăn sáng không?"

Em trai Kiều đứng bên dưới cây hồng, ngửa đầu nhìn quả hồng bị chim mổ đang nằm thưa thớt trên cành cây, gật gật đầu:

"Ăn rồi ăn rồi, lát nữa em phải đi tìm thầy em."

Kiều Trà Trà dời hộp gạo vào nhà, nói:

"Vậy buổi trưa em có thể tới chỗ chị ăn cơm, nhớ tới sớm một chút."

Em trai Kiều:

"... Nhân tiện nấu cơm cho chị luôn, đúng không?"

Chị cậu tuyệt đối chính là ý này, trời lạnh cứ thích lôi cậu tới nấu cơm.

Kiều Trà Trà không thừa nhận, rồi lại không cách nào phản bác, cứng miệng:

"Em thích nghĩ sao thì nghĩ."

Hộp gạo này có lẽ là năm cân, Kiều Trà Trà đổ hết gạo vào thùng, nghĩ thầm lát nữa còn phải đến trạm lương thực xem sao mới được.

Cậu suy nghĩ rồi quay đầu, kinh ngạc nói:

"Nhà ông Cố cách nhà chị cũng gần lắm, từ con ngõ phía sau nhà chị quẹo qua, nếu đạp xe ước chừng chỉ cần khoảng mười phút thôi."

Giờ phút này ánh mặt trời sáng trưng, có thể quan sát rõ ràng mọi chỗ trong viện. Hai mắt em trai Kiều sáng lên:

"Nếu em mà có tiền thì cũng ở trong viện như này, chứ không thèm ở nhà lầu!"

Kiều Trà Trà nghĩ thầm em cũng thật có tầm nhìn, lúc này rất nhiều người đều muốn ở nhà lầu, bởi vì nhà lầu thuận tiện, phí sưởi ấm cũng thấp hơn rất nhiều.

Nhưng qua mấy năm nữa, nhà nước không phân nhà, cuộc sống của mọi người cũng dần tốt hơn, tiểu viện ở ngoại ô thủ đô sẽ càng ngày càng được săn đón.

Ninh Du ăn xong phải đến đơn vị, trước khi đi thì sờ túi áo, dừng một chút, lấy tiền mà hôm qua mẹ anh cứng rắn nhét vào túi anh ra đưa cho Kiều Trà Trà.

Anh sờ sờ mũi, xấu hổ: "Quên mất."

Hai mắt Kiều Trà Trà lập tức trợn tròn, nhận lấy đếm, cười hê hê hỏi:

"Mấy chục đồng đó, sao nhiều phiếu vậy. Anh quên thật à, trên người không giấu tiền riêng đấy chứ?"

Ninh Du lời lẽ đanh thép:

"Đương nhiên không có!"

Kiều Trà Trà phất tay, đếm phiếu:

"Được, vậy anh đi đi."

Lúc này Ninh Du mới rời đi, ấn vào túi áo, mấy chục đồng mà hôm qua mình thắng được, e là Trà Trà đã quên rồi.

Kiều Trà Trà nhìn rõ coi có những phiếu nào, đến khi em trai Kiều sắp đi, Hoành Hoành và Chương Chương cũng ăn xong, cô bèn dắt hai đứa đi ra ngoài.

Đường ra ngoài gian nan, bởi vì Chương Chương là đứa trẻ "lạ mặt", hàng xóm láng giềng chưa từng gặp cho nên được hoan nghênh nồng nhiệt.

Người này nói:

"Cái thai năm đó chính là Chương Chương nhỉ?"

Người kia hỏi:

"Sinh Chương Chương ra lúc nào đấy, lớn lên đẹp thật, lần trước gặp cháu cháu mới lớn cỡ hạt đậu nành ha ha ha ha."

Tóm lại Kiều Trà Trà nán lại hẻm cỡ nửa tiếng mới ra khỏi hẻm, đến khi cô bước vào cung tiêu xã quen thuộc thì đã sắp 9 giờ.

Chương Chương rất thích thú với sự vật chung quanh, ôm cổ Kiều Trà Trà không dám xuống đất, hai mắt đảo vòng quanh. Có ai cười với cô bé, cô bé cũng cười lộ răng. Có ai đưa tay muốn ôm cô bé, cô bé liền rụt đầu trốn vào lòng mẹ.

Kiều Trà Trà hỏi cô bé:

"Ở đây vui không?"

Chương Chương vâng dạ gật đầu:

"Vui, nhưng không có Nữu Nữu, vẫn nên quay về."

Kiều Trà Trà cười cười: "Không sao, chúng ta chơi một khoảng thời gian rồi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip