ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 57. Tiểu Kiều vào huyện thành 9

Chương 57 - Tiểu Kiều vào huyện thành 9

Trên đường trở về phải đi qua trạm thu mua nông sản. Chu Bình Quả và Trình Vân Vân tựa hồ cũng ở nơi đó xếp hàng, ông Chu thấy cô hiếu kì thì thuận miệng nói:

"Muốn xem thì đi nhìn xem."

Kiều Trà Trà đúng là muốn đi, cô cũng đã vào trong huyện rồi, cũng không thể cứ chờ Bình Quả thuật lại cho cô nghe được.

"Ai, chị cũng tới nữa à."

Chu Bình Quả bị mặt trời phơi có chút choáng, nhìn thấy Kiều Trà Trà thì ngạc nhiên vẫy vẫy tay. Trình Vân Vân lập tức quay đầu, cũng ngượng ngùng cười với Kiều Trà Trà.

Kiều Trà Trà đi đến bên cạnh hai người, ngẩng đầu nhìn một loạt bảng gỗ mà trạm thu mua treo lên:

"Đây đều là đồ vật sẽ thu?"

"Đúng vậy, lần này thu cũng thật nhiều."

Chu Bình Quả tiếc nuối nói,

"Hôm kia tôi hái được chút Lan Kim Tuyến ở trên núi, kết quả bị cha tôi pha trà lạnh mà uống! Chị nhìn xem, đều là trà lạnh, Hạ Khô Thảo rẻ hơn Lan Kim Tuyến gấp đôi, vậy mà ông ấy cứ nhất định phải uống Lan Kim Tuyến."

Chu Bình Quả nhớ tới liền tức giận, tức giận đến mức dậm chân. Trình Vân Vân cố nén cười, dưới ánh mặt trời chiếu sáng, Chu Bình Quả vô cùng xinh đẹp, cô ta bỗng nhiên cảm thấy cô gái này không thể vô duyên vô cớ mất được.

Kiều Trà Trà an ủi cô ấy:

"Không sao cả, lần sau cô lại hái một chút nữa, cũng bảo cha cô đi hái chung."

Trực tiếp khuếch đại giá cả, nói cho ông ấy biết thứ này lúc này thu là một cân ba đồng, sau đó lại đuổi người vào trong núi, chưa hái đủ một cân thì không cho phép xuống núi. Đương nhiên rồi, Kiều Trà Trà nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng không nói ra miệng.

Cô tỉ mỉ nhìn thoáng qua tấm bảng gỗ, bỗng nhiên, ánh mắt thoáng đình trệ.

"Kia là sơn quỳ[1]?"

[1]Sơn quỳ: Washabi

"Đúng vậy, rất khó tìm."

Chu Bình Quả gật đầu. Trình Vân Vân nhịn không được bổ sung:

"Mọc trong nước có thể bán được nhiều tiền hơn loại mọc trên đất."

Đúng vậy, đời trước Kiều Trà Trà thường ăn shashimi, sơn quỳ mọc dưới nước ăn ngon hơn một chút, nghe nói sơn quỳ ở Nhật Bản chính là phát triển dưới nước.

Kiều Trà Trà liền hiếu kỳ:

"Vậy chỗ này chúng ta có sơn quỳ mọc dưới nước không?"

"Có thì phải, nhưng mà không nhiều, rất khó tìm được."

Trình Vân Vân nhớ lại một phen,

"Bằng không trạm thu mua cũng sẽ không treo lên."

Nói cũng đúng. Kiều Trà Trà quan sát chung quanh, phát hiện cơ bản không có ai mang theo sơn quỳ đến trạm thu mua, loại mọc dưới nước càng không có.

Sắp đến buổi trưa, người đến đây đi chợ sớm đã leo lên xe lừa về nhà. Kiều Trà Trà vẫn ngồi ở bên trong cùng, túi đặt ở bên người, say sưa nghe mấy thím nói chuyện thú vị.

"Thằng nhỏ Tế Thu kia hôm nay bán không ít tiền ấy nhỉ, cõng đầy một sọt nấm lớn đi huyện thành."

"Không có đâu, tôi thấy cậu ta là đi đến nhà chị gái của cậu ta, đoán chừng cũng là cho chị gái của cậu ta. Đứa con gái nhà họ Đường kia gả tốt, vừa đẻ con xong, mẹ chồng con bé vừa vặn nghỉ việc ở nhà trông con hộ con bé, con bé liền nhận việc cũ của mẹ, đi xưởng đóng hộp làm việc."

Chu Bình Quả cười trộm, lặng lẽ nói với Kiều Trà Trà:

"Số nấm kia chị gái của anh ta nào ăn hết được, bảo đảm là để ở chỗ chị gái của anh ta, đổi đồ với mấy người hàng xóm bên đó. . ."

Ngay sau đó, mấy bà thím còn nói: "Gà hình như không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip