Chương 58 - Khảo sát sơn quỳ 1
Lúc Kiều Trà Trà về đến nhà sau khi tan việc, Ninh Du đã làm xong đồ ăn, thỉnh thoảng đứng ở cổng nhìn về phía đường sá, giây phút nhìn thấy Kiều Trà Trà đi về nhà thì mới thả lỏng trong lòng.
"Có cái gì phải lo lắng chứ."
Kiều Trà Trà cười cười nói,
"Mau vào phòng, mau vào phòng! Em mua rất nhiều đồ đó."
Ninh Du canh giữ ở cửa, vừa đi vừa nói:
"Để đó là được rồi, nhanh đi ăn cơm đi, anh sắp xếp lại cho."
"Hoành Hoành đâu?"
Kiều Trà Trà hỏi. Cô thấy lạ vì bình thường đứa bé nghe thấy giọng nói của cô hẳn là sẽ chạy vội ra mới đúng.
Ninh Du tiếp nhận túi trên tay của cô rồi giải thích:
"Đang ngủ, sáng sớm hôm nay lúc anh đưa em đi rồi về nhà thì nó đã tỉnh rồi, một mình ngồi ở trên giường thút thít, cạch cạch lau nước mắt, nói nhớ mẹ."
Đứa nhỏ bướng bỉnh đến mức làm khổ bản thân anh, Ninh Du ôm nó ăn cơm, ôm nó đi làm việc. Lúc làm việc nó còn hu hu nghẹn ngào bám lấy anh, mặt tựa ở chân anh không chịu buông.
Nhưng mà tinh lực của nó cũng có hạn, náo loạn cho đến hơn mười một giờ trưa thì buồn ngủ không chịu nổi, giữa trưa tan tầm đều là Ninh Du vác lên vai ôm trở về.
Sau khi trở về tắm rửa cho nó xong, trực tiếp nhét vào trên giường đi ngủ, lúc này đang ngủ say.
Trong lòng Kiều Trà Trà nhất thời mềm như nhung:
"Đứa bé ngoan của mẹ, mẹ không phí công thương con!"
Cô nghĩ đến đoạn thời gian trước, cha con không thấy đâu con cũng không quậy mẹ, thế mà hôm nay mẹ chỉ đi họp chợ một buổi mà con lại quậy cha của con mệt bở hơi tai.
Nhìn xem, nhìn xem! Dáng vẻ mệt mỏi này của Ninh Du, may là biết anh vì trông con nên mới mệt như vậy, không biết còn tưởng rằng là bị yêu tinh nào đó hút sạch tinh khí đâu.
Kiều Trà Trà nhịn không được chạy đến bên giường, ôm con trai lên hôn mạnh mấy cái.
"Bảo bối thật tuyệt!"
"A a con nhớ mẹ, mẹ cũng yêu con."
Ninh Du:
". . ."
Anh nghĩ mình tuyệt đối là đời trước tích đức, đời này mới có được cô vợ trẻ giống như trẻ con này.
Cơm trưa đã làm xong, Ninh Du lấy canh trứng đặt ở trong nồi giữ ấm ra. Đồ ăn kèm là củ cải khô muối cay và mấy con cá nhỏ tẩm bột mì chiên lên.
Ai, cô thật bội phục bàn tay khéo léo của Ninh Du. Củ cải là đôi vợ chồng sát vách trồng, Ninh Du giúp người ta làm việc nên người ta cho lại. Củ cải là củ cải mùa hè, ăn vào hương vị khẳng định không hề kém củ cải muối sương đông lạnh sau này, thế là anh lấy ra làm củ cải khô.
Khẩu vị của Kiều Trà Trà kì lạ, Ninh Du trải qua nghiên cứu làm ra món củ cải khô hợp khẩu vị cô nhất, cay mà không khô, bên trong vị cay còn mang theo chút vị ngọt.
Cũng đúng là hợp khẩu vị cô, củ cải được ướp gia vị sau đó bỏ vào trong chảo dầu xào lên, xào đến khi trơn như bôi dầu, mỗi lần ăn một miếng củ cải Kiều Trà Trà ít nhất cũng có thể ăn được hai bát cơm, rõ ràng không mặn nhưng lại quá hao cơm!
Ninh Du lần này muối rất nhiều, ít nhất đủ nhà bọn họ ăn được hơn một tháng.
Mà cá con khô chiên thì chính là Ninh Du mang theo cái mẹt tới cửa con sông nhỏ bên kia bắt được. Ở phương diện bắt cá thì anh còn là cao thủ. Kiều Trà Trà đều hoàn toàn không biết, trong con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền