Chương 59 - Khảo sát sơn quỳ 2
Trời đã tối, nhà nào cũng bật đèn điện —— trong thôn đã mở điện, nhưng mà bên trong chuồng bò cũ còn chưa thông, đoán chừng phải đợi thêm một một hai năm nữa mới có thể thông tới được.
Bên dưới bóng cây nhãn thơm đã không có đám người luyên thuyên như ngày xưa nữa, đoàn người đều ở lại nhà tránh mưa to.
Ngày mưa ở nông thôn đẹp ở chỗ là khi nước mưa rơi xuống đánh lên mảnh ngói mà phát ra thanh âm thanh thúy dễ nghe, loại thanh âm này dường như khắc vào trong gien, luôn có thể làm cho người ta cảm thấy an tâm yên bình.
Nhưng mà nhà Chu Bình Quả, bầu không khí lúc này lại có chút căng thẳng.
"Con cứ nói thật đi, rốt cuộc muốn người đàn ông như thế nào, dù cha có ép thì cũng ép được con sao!"
Chu Chí Tài tức giận tới mức thay đổi sắc mặt, con gái nhà ông ta sao cứ bướng bỉnh như vậy chứ, đã tuổi này rồi mà con kén chọn, nhà bọn họ là kén rể chứ không phải cưới vợ, con bé không thừa dịp tuổi tác phù hợp chọn được con rể về nhà thì lỡ như bị nhà khác giành được làm sao bây giờ!
Chu Bình Quả nghiêm mặt, đưa lưng về phía cha cô ấy, không nói lời nào.
"Con nói con cả ngày lải nhải, ngoại trừ biết kiếm tiền thì vẫn là kiếm tiền, cha cũng nghĩ không ra Chu Bình Quả à, cha con để con thiếu ăn hay là thiếu mặc, sao con cứ lo kiếm tiền mãi vậy hả?"
Chu Chí Tài gãi rách da đầu cũng không hiểu nỗi, bản thân là người đàng hoàng, năng lực không tệ, làm sao lại sinh ra loại con gái này?
"Ta nhổ vào, cha con còn cần mặt mũi!"
Chu Bình Quả thực sự không chịu nổi, bỗng nhiên đứng lên:
"Con muốn người đàn ông nào cha cũng đồng ý sao, cha cũng uống không ít Lan Kim Tuyến, khẩu khí làm sao còn lớn như thế chứ? Con muốn người dáng dấp tuấn tú, da dẻ trắng trẻo, giọng nói dễ nghe, có công việc trong thành phố, có thể kiếm tiền, cha tìm cho con đi!"
"Con, không biết xấu hổ, không biết thẹn. . ."
"Không có thì không có, có loại cha như cha, mặt mũi con đều mất hết rồi, còn xấu hổ cái gì xấu hổ chứ, thẹn có thể cho con thêm hai đồng tiền sao!"
Mẹ Chu nhanh chân chạy ra khuyên can:
"Cha con các người thật sự là ba ngày không cãi nhau không được mà, đời trước là oan gia, đời này làm cha con."
Chu Bình Quả đỏ mắt, không lựa lời mà kích động nói:
"Mẹ, mẹ nói con muốn cãi nhau với ông ấy hay sao, ông ấy phiền muốn chết, ước gì năm đó là con chết cho rồi, người được cứu chính là anh trai!"
"Phanh —— "
Chu Chí Tài trừng mắt, vỗ bàn, môi run rẩy nói:
"Cái đứa không có lương tâm mày, Chu Bình Quả, nếu mày thật sự nghĩ như vậy thì tao cũng thà người sống là cha mày."
Chu Bình Quả đột nhiên trầm mặc.
Trong khi đó, tại một nơi khác...
Kiều Trà Trà bới thêm một chén cơm nữa, múc mấy muôi canh trứng bỏ vào trong chén trộn lẫn với cơm mà ăn.
Canh trứng vàng óng phối hợp với cơm trắng óng ánh, lại trộn vào nhau, gắp thêm mấy đũa củ cải ướp cay, một miếng cơm một miếng cá khô xốp giòn, Kiều Trà Trà ăn đến vô cùng thỏa mãn.
Kỳ lạ, cô thật sự cảm thấy canh này còn ngon hơn cả ăn canh gà nữa.
Lúc sắp ăn xong, Hoành Hoành mê mê mang mang tỉnh lại, cũng không biết là bị mùi thơm hấp dẫn hay là bị cha mẹ vô lương ầm ĩ làm tỉnh lại.
"Mẹ, mẹ trở về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền