Chương 70 - Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 4
Không phải sao, Tạ Thiện Văn vừa mới xuất hiện tại viện gia chúc nhà máy sợi bông, mẹ vợ Ninh Du ở lầu ba đã cười cười phất tay với anh ta rồi. Mà ngược lại, nhà mẹ vợ Ninh Du, mỗi lần Tạ Thiện Văn đến chỗ ấy đều sẽ được nhiệt tình đối đãi.
Sau khi vào trong nhà, mẹ Kiều đóng cửa lại bưng nước lên.
"Ai u, Tiểu Tạ thật sự là phiền cháu rồi, hai đứa kia gặp nạn lại liên lụy cháu theo."
Tạ Thiện Văn ngại ngùng cười cười:
"Không có gì đâu bác gái."
Nói xong, anh ta để bột khoai lang lên bàn, nói:
"Từ Miên Sơn gửi tới, các bác yên tâm, Ninh Du và chị dâu mọi chuyện đều tốt."
Em trai Kiều vốn đứng ở trong phòng lắng nghe, lúc này vội vàng chạy đến hỏi:
"Chị gái và anh rể có gửi thư tới không anh?"
Tạ Thiện Văn xin lỗi lắc đầu:
"Ninh Du chỉ viết ngắn ngủi hai hàng chữ, còn là kẹp ở trong thư mà đại đội trưởng thôn Thượng Dương gửi tới."
Đây cũng là phòng bị người phát hiện, dù cho phát hiện, hai hàng chữ kia cũng không có gì.
Em trai Kiều có chút thất vọng, cảm xúc trong nháy mắt lắng xuống:
"Cũng không biết chị hai thế nào rồi, chị ấy còn đang mang thai nữa."
"Hừ, chỉ có chúng ta mới nhớ thương cái người không có lương tâm kia, có khi người không có lương tâm đó đã quên chúng ta đến chân trời góc biển rồi cũng nên."
Mẹ Kiều hừ lạnh nói. Nếu Kiều Trà Trà biết tâm lý lúc này của bà ấy, chỉ sợ thực sự nói một tiếng: Mẹ thật là hiểu con quá đi mà.
Nhưng đối với mẹ Kiều mà nói, bà vừa nghĩ đến chuyện ngày đó vẫn tức giận vô cùng, khí huyết dâng lên, cắn răng ở trong lòng hung hăng mắng con nhỏ chết tiệt kia một trận. Nhưng sau khi mắng xong, người làm mẹ như bà đây lại nhịn không được nhớ thương. Lúc rảnh liền đi tìm vải bông, lại dùng tay vò trong nước mấy lần, mãi đến khi làm vải bông mềm đi, bà mới cắt may quần áo cho đứa bé chưa chào đời.
Ngoại trừ cái này, bà còn đi tìm người đổi sữa bột, mua đường đỏ, làm mũ ở cữ, chỉ sợ con nhóc chết tiệt già mồm kia bỗng nhiên sinh con nhưng lại sống chết không cho con bú. Sau này lại nghĩ, không cho bú thì không bú. Điều kiện ở nông thôn đoán chừng cũng không tốt, cho bú chính là đang hút máu sống của người mẹ.
Người nhà họ Kiều lo lắng cho Kiều Trà Trà, cứ thế trong hơn hai mươi ngày ngắn ngủi kiếm được hai túi sữa bột và hai bộ quần áo. Thế là mẹ Kiều hỏi:
"Tiểu Tạ, cháu có thể giúp bác gửi vài thứ cho bọn nó không?"
Tiểu Tạ toàn năng lại lắc đầu:
"Bác gái, chắc là không được đâu ạ. Chỗ Ninh Du còn có người đang ngó chừng, nếu bác muốn gửi, ừm. . . Phải chờ mấy tháng nữa."
"Còn có người nhìn chằm chằm?"
Mẹ Kiều ngạc nhiên.
"Cũng không hẳn là vậy, chính là nhà người báo cáo kia, Trương Tây Hoa tưởng là có thể lên chức, kết quả bị trong nội viện phái đi huyện thành xa xa, loại kết quả này sao có thể cam tâm chứ, trong nhà anh ta tự nhiên sẽ nhìn chằm chằm hai người Ninh Du."
Tạ Thiện Văn đối với việc này cũng có chút khó giải quyết, Trương Tây Hoa dễ đối phó, người trong nhà cũng vậy, nhưng người cậu kia của anh ta có chút khó bắt thóp, tạm thời không có cách nào làm gì được người ta.
Trái lại, loại người này cũng có chỗ tốt, người nọ không dám làm chuyện không tốt gì với vợ chồng Ninh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền