ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 71. Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 5

Chương 71 - Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 5

Hôm nay là Trung thu, trong thôn sớm đã náo nhiệt.

Sáng sớm, Ninh Du không cần làm việc hiếm khi nằm ỳ trên giường. Rạng sáng hơn năm giờ anh đã đi sân phơi lúa nhận thịt heo, sau khi trở về lại ngủ nửa giờ, lúc mở mắt ra vợ con nằm bên cạnh còn đang nằm ngáy o o.

Khi Kiều Trà Trà tỉnh lại chỉ thấy anh đặt hờ cánh tay nằm ngang trên cổ cô, con mắt mặc dù nhắm lại, ánh mắt cũng không chuyển động, nhưng chỉ cần nhìn thấy lực cánh tay kia là đã biết anh vẫn tỉnh táo.

Kiều Trà Trà im lặng cười tủm tỉm, bàn tay giống như lông vũ ngao du trên lưng anh, người đàn ông này lập tức mở mắt ra, cười đến cong người.

"Đừng làm rộn, đừng làm rộn."

Giọng nói của Ninh Du có chút khàn khàn, sợ đánh thức con trai nên chỉ có thể đè thấp tiếng cười. Anh rất sợ ngứa, căn bản không chống đỡ được loại hành động một lời không hợp liền công kích phần eo của Kiều Trà Trà.

Kiều Trà Trà quậy xong thì hoàn toàn tỉnh táo, thở nhẹ hỏi:

"Mấy giờ rồi anh?"

Sau khi lắp màn rơm trên mấy cái cửa sổ trong phòng, trong phòng thật là một mảnh đen kịt.

Màn cửa bằng rơm cản ánh nắng tốt hơn 99% so với rèm cửa trên thị trường đời sau, ngoại trừ cuốn lại có chút phiền phức ra thì gần như không có bất kỳ khuyết điểm nào. A, phải thường xuyên phơi nắng, bằng không sợ sẽ sinh ra mọt. Nhưng mà nông thôn thiếu cái gì cũng không thiếu rơm rạ khô, lúc Kiều Trà Trà rảnh rỗi sẽ ngồi bện, cứ thế bện bữa đực bữa cái, một tháng là có thể bện ra bốn cái, mỗi tháng đổi màn cửa một lần là được.

Lúc này Kiều Trà Trà đứng dậy, ngồi quỳ chân ở bên bàn gần cửa sổ nhỏ, cuốn màn cửa lên. Trong chốc lát —— Ngàn vạn tia sáng tranh nhau chiếu vào trong căn phòng tối đen như mực, trên giường lập tức được phủ một tầng ánh sáng.

Ninh Du giơ đồng hồ đeo tay lên:

"Sắp 7 giờ rồi."

"Kẹt kẹt," Kiều Trà Trà đẩy cửa sổ ra, một cỗ không khí lạnh như băng tươi mát liền đập vào mặt.

Cô mau chóng trốn bên trong chăn mỏng, nhấc tay Ninh Du lên, cả người liền chui vào trong ngực của anh.

"Khỏi phải nói, thời tiết tháng chín và tháng tám đúng là không giống nhau, dậy sớm lạnh quá."

Nếu như ở đời sau, tháng chín vẫn phải mở điều hòa cả đêm ấy chứ.

Ninh Du ôm cô, hỏi:

"Hôm nay không phải em muốn đến công xã đi chợ sao, lúc nào xuất phát, phải mặc nhiều quần áo vào."

Kiều Trà Trà im lặng:

"Thật phục anh, lạnh thế nào đi chăng nữa cũng là tháng chín, chờ mặt trời mọc thì trời sẽ nóng lên, chúng em xuất phát lúc tám giờ."

Ninh Du cười cười, xoa xoa con mắt: "Được thôi."

Trà Trà đi công xã, anh vừa vặn lên núi. Sơn quỳ gieo hạt vào tháng mười, chỉ có thể trồng ở chỗ râm mát, mà mảnh đất trống nhỏ bên cạnh dòng suối hang Long Hổ rất thích hợp. Nơi đó có đại thụ che chắn một thời gian dài, không cần dựng lều nhỏ hình vòm che ánh mặt trời, bớt đi không ít công sức của bọn họ.

Kiều Trà Trà rất coi trọng chuyện này, hỏi:

"Anh đã nói với đội trưởng Chu chuyện chúng ta trồng sơn quỳ chưa?"

"Đương nhiên, đã nói hôm trước rồi, đi nói cùng với chú tư."

Nói đến chuyện này, Ninh Du còn có chút hối hận. Anh xem như hiểu rõ, về sau chỉ cần là bất luận chuyện chính sự quan trọng gì cũng không thể mang theo chú tư. Ở trong lòng tất cả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip