ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 73. Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 7

Chương 73 - Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 7

Hôm nay Ninh Du mang theo gan heo và nửa cân thịt heo, một ống xương heo trở về. Gan heo phải giữ lại, thịt heo có thể làm bánh bao ăn, vừa nãy nhìn thấy bánh bao thịt cô cũng thèm. Xương heo thì đặt ở bên trong không gian, chờ trời lạnh thì đem ra hầm củ cải ăn.

"Được thôi!" Kiều Trà Trà và Hoành Hoành ngồi ở trên xe lừa, mặt trời dần dần nóng rực, bọn họ ngồi dưới bóng cây cũng không bị ảnh hưởng.

Hoành Hoành đang ăn kẹo hồ lô mà ông Chu mua cho nó, ăn đến khóe miệng đều dính kẹo, khiến cho người làm mẹ như Kiều Trà Trà nhìn thấy mà có chút ghét bỏ, lặng lẽ ngồi xa, sợ sẽ bị dính trúng.

Trình Vân Vân cảm thấy hai mẹ con này quá hài hước, thỉnh thoảng cười một tiếng, nhìn một cái, lại cười một tiếng.

Hoành Hoành thở dài như ông cụ non, cất giọng non nớt nói một cách trịnh trọng:

"Dì Trình, dì chờ chút đã, chờ cháu ăn xong quả mận bắc này rồi cháu lại cho dì ăn được không."

"Ha ha ha ha ha!"

Trình Vân Vân buồn cười đến mức vỗ đùi, khóe mắt trào nước mắt, mong đợi hỏi Kiều Trà Trà:

"Có thể cho tôi ôm thằng bé một chút không?"

Kiều Trà Trà: "Được chứ."

Trình Vân Vân lập tức đi sang ngồi, ôm lấy đứa nhỏ, nói:

"Cám ơn cháu, như mà dì không ăn đâu, cháu đáng yêu quá đi."

Hoành Hoành khó hiểu:

"Vậy vì sao dì lại buồn?"

"Buồn?" Trình Vân Vân chùi chùi khóe mắt nước mắt, cười nói:

"Dì đâu có buồn đâu."

"Được thôi!"

Hoành Hoành tiếp tục dùng cái răng nhỏ của nó gặm quả mận bắc, nghĩ thầm người lớn ai cũng khẩu thị tâm phi hết.

Ông Chu gõ gõ tẩu thuốc, nói:

"Gần đây con bé nhà họ Trình luôn thích đi sân phơi lúa nhìn đám trẻ con chơi đùa, thực sự thích trẻ nhỏ thì đi thôn thử xem, dù sao đám trẻ con trong thôn cũng thiếu đánh thiếu mắng, thanh niên trí thức không dám xuống tay, cháu là người của thôn cũng có thể, đánh cho bọn họ không còn dám trốn học mới được."

Trình Vân Vân:

". . ."

Cháu cũng không phải đứa nhỏ nào cũng thích.

Tinh nghịch còn chưa tính, Tiểu Nha nhà cô ấy cũng tinh nghịch. Nhưng hư hỏng thì không được, Tiểu Nha nhà cô ấy hiểu chuyện, không hư hỏng.

Cùng lúc ấy, Trình Vân Vân căn dặn hết lần này đến lần khác:

"Cô cần gà thì đến nhà tôi, người nhà của tôi nhiều nên nuôi gà cũng nhiều."

Ai biết gà bệnh thôn Hoàng Trang ăn vào có vấn đề hay không, đời trước thời gian gà thôn Hoàng Trang phát bệnh cô vẫn nhớ kỹ, trùng hợp với thời điểm chị dâu cô sinh em bé, lúc ấy mẹ của cô mỗi ngày vỗ ngực mà nói may mắn trong nhà mình nuôi gà nhiều.

Cô ấy nói xong lời này, Kiều Trà Trà đã hiểu được thôn Hoàng Trang xảy ra chuyện nhất định liên quan đến gà.

Gà thì có thể có chuyện gì chứ?

Cúm gia cầm?

Gà chết?

Bất kể có phải hay không, nhưng bây giờ Kiều Trà Trà có thể khẳng định, cô gái này chắc chắn là người trọng sinh.

Cô hơi xúc động, nhưng lại không có chút tò mò nào.

Cảm khái trên người cô gái này hiếm khi không tỏa ra lệ khí nhưng không hiếu kỳ đời trước mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đối với cô mà nói, đời này mới là cuộc đời của cô, cuộc sống mà cô thật sự trải qua rõ ràng mới là cuộc sống của cô.

Kiều Trà Trà hỏi cô:

"Cô không đi dạo à?"

Trình Vân Vân lắc đầu:

"Không có gì muốn mua."

Tâm tính cô ấy không giống Kiều Trà Trà, đời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip