Chương 72 - Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 6
Hai vợ chồng nói chuyện một hồi liền đứng dậy rửa mặt.
Kiều Trà Trà đi chợ, Ninh Du trên núi khai khẩn, hai người đều có một ngày tuyệt vời.
Về phần con trai. . .
Kiều Trà Trà rất dân chủ, ngồi xổm xuống hỏi:
"Hoành Hoành có muốn đến nhà ông Chu chơi không?"
Đứa nhỏ quyệt miệng, không muốn lắm nói: "Muốn ạ."
Được rồi, rõ ràng chính là không muốn.
Ninh Du nhìn thân hình bé nhỏ đứng lẻ loi trơ trọi của nó liền đau lòng:
"Nếu không anh dẫn nó lên núi đi."
Cùng lúc ấy, ông Chu đến chuồng bò cũ kéo lừa, nghe vậy liền dựng râu trừng mắt:
"Cháu cái người làm cha này đúng là gan đó, đứa trẻ nhỏ như vậy cũng có thể dẫn người ta lên núi sao? Đứa nhỏ yếu vía, lỡ như bị mấy thứ bẩn thỉu gì đó chạm vào làm sao xử lý! Cháu sẽ thu hồn giúp hay là thay người nhà chịu tội."
Ninh Du:
". . . Là cháu suy xét không chu toàn toàn."
Đánh liều rồi, anh không biết thu hồn cũng không có năng lực lấy thân thay thế.
"Để ở nhà ông!"
Ông Chu vung tay lên nói.
Kiều Trà Trà che miệng cười:
"Vẫn là đi với em đi, em cũng không vào trong cung tiêu xã chen chúc với người ta. Lại nói, còn có ông cậu nữa, ông ấy có thể giúp em trông chừng nó một tay."
"Đúng không ạ?"
Kiều Trà Trà quay đầu nhìn về phía ông Chu.
Ông Chu không để ý tới đôi vợ chồng vô tâm này, dắt con lừa hừ hừ rời đi. Lừa già đã quá già rồi, phải mau chóng huấn luyện lừa mới, mà một trong ba con lừa trong nhà Kiều Trà Trà liền may mắn trở thành con lừa may mắn này.
Kiều Trà Trà nháy mắt với con trai mấy cái, Hoành Hoành liền hiểu ngay, như một quả pháo nhỏ xông vào trong phòng lấy ba lô nhỏ của mình, vui vẻ đến mức trên mặt đều muốn nở ra bông hoa.
——
Xe lừa cộc cộc cộc đến công xã, Kiều Trà Trà nắm tay con trai đi thẳng đến chỗ bán rau. Hội nghị[1] công xã và hội nghị ở huyện thành không giống nhau, hai bên một con phố trải đá xanh bày đầy quán nhỏ, hai đầu con đường có người mang đai đỏ bảo vệ, trên đường trải đá xanh còn có người đang tuần sát.
Trí tuệ của người dân lao động không thể khinh thường, bên trên hội nghị công xã không cho phép mua bán bột mì, thịt heo, bọn họ liền đem bột mì thịt heo làm thành bánh bao.
Người tuần tra cũng thích bánh bao này, luôn thích đi dạo ở trước cửa hàng bánh bao, bánh bao thịt vừa ra nồi, người ta đã dùng tốc độ nhanh nhất đi tới, hai người hai cái, trực tiếp mua đi một phần tư.
Người trông coi ở hai đầu đường còn biết cái gọi là "mật báo", lãnh đạo cấp trên vừa đến là liền ho đến mức muốn văng phổi, bà thím ở cửa hàng bánh bao lập tức hiểu ra, nhanh chóng giấu bánh bao đi, trên bàn bày lên mấy rổ rau xanh.
Lỡ như bị bắt được thì sao?
Không sao cả, không có người nào vì chuyện này mà bị bắt đi, nhiều lắm là phê bình một phen, lại trốn hai tháng, sau đó người ta tiếp tục bày quầy bán tiếp.
So với huyện thành, hội nghị công xã rõ ràng có hương vị tình người hơn chút.
Đến quầy rau, Kiều Trà Trà hiếu kì hỏi:
"Đây là rau gì thế ạ?"
Ông Chu giới thiệu theo thứ tự từ trái đến phải:
"Rau xanh, rau cải trắng, cà chua, rau cải xôi, rau hẹ, củ cải, quả cà và rau dền mùa đông."
Kiều Trà Trà sáng mắt lên:
"Cháu có thể mua được không?"
Ông Chu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền