Chương 76 - Tiểu Ninh khéo tay 3
Sau khi ăn xong cơm trưa, Ninh Du lại lên núi. Trời nắng chang chang, nhưng trong rừng lại mát mẻ.
Anh cũng không phải đồ ngốc, sẽ không thật sự đưa bản thân đến cửa cho ong đốt. Đến hang Long Hổ, trước tiên anh đội mũ có mạng che mặt lên, toàn thân quấn kín mít không để lộ một miếng da, bàn tay và cánh tay quấn mấy lớp vải, sau đó cẩn thận ngồi xổm xuống một bên cửa hang, thò tay vào trong khe đá.
Ong mật bay vù vù, anh cũng không cần đốt khói xua đuổi, trực tiếp lôi tổ ong từ bên trong ra. Mật ong vàng óng ánh nhỏ tí tách vài giọt trên mặt đất, lập tức thu hút rất nhiều ong mật vây quanh anh. Ninh Du thừa thắng xông lên, gần như lấy được gần tám cân mới dừng lại. Dù sao cũng phải để lại một chút mật ong cho chúng, để sau này chúng còn tiếp tục sản sinh tiếp mật ong. Mật ong hoang dã đấy, cô cũng rất chờ mong.
Trên đường xuống núi về nhà, anh đổ đầy mồ hôi, sau khi về đến nhà liền vắt khăn lau mặt. Kiều Trà Trà vừa lúc tỉnh ngủ, đầu óc mông lung, mất mấy giây mới phản ứng lại được, nói:
"Thế nào rồi?"
Ninh Du đứng ở bên cạnh vạc nước, chỉ tay về phía cái túi đặt bên cạnh:
"Đều ở bên trong đó, phải nghĩ xem dùng cái gì đựng."
Kiều Trà Trà vui mừng xoay người: "Có bình!" Cô lấy một cái bình lớn bụng tròn vo ra, dùng băng gạc sạch bọc lấy tổ ong rồi dùng sức đổ mật ong vào bình. Chỉ một lúc sau, mật ong đã được đổ đầy vào hai bình, chỉ còn lại một ít sáp ong và mấy con nhộng.
Sáp ong cũng không thể vứt, thứ này có tác dụng khử trùng và kháng khuẩn rất tốt, lỡ nhỡ bị ong đốt thì còn có thể giải quyết nọc ong và giảm đau. Nhưng quan trọng nhất là sáp ong có thể làm son môi đấy! Có thể nói hiện tại sáp ong mới là thứ hấp dẫn cô hơn cả mật ong, dù sao thì cô có thể làm ra đường nhưng rất khó mua được son môi.
Ninh Du khéo tay lại xuất hiện, anh đương nhiên sẵn lòng thỏa mãn tâm nguyện đơn giản này của Trà Trà.
- Mặc dù anh chưa từng làm.
- Nhưng mà, anh có thể nghiên cứu.
"Vỏ son khó mà làm được."
Ninh Du suy nghĩ một lúc rồi nói.
Nói đến chuyện này, Kiều Trà Trà liền bóp cổ tay thở dài. Cô ôm ngực đau lòng:
"Ôi, son môi của em, hai thỏi son kia thôi mà đã tốn gần nửa tháng tiền lương của em rồi!"
Cô khi xuyên qua nơi này, chuyện xa hoa lãng phí nhất mà cô từng làm chính là mua hai thỏi son môi, tuy rằng mua xong liền muốn trả hàng nhưng cuối cùng vẫn là món đồ trang điểm duy nhất mà cô có!
Nhưng mà đâu mất rồi, Kiều Trà Trà lẩm bẩm nói thầm:
"Cũng không biết đã bị ném vào góc nào rồi."
Khóe miệng của Ninh Du mỉm cười:
"Không sao, sau này anh sẽ bổ sung thêm cho em."
Ánh mắt của Kiều Trà Trà lập tức sáng rực lên:
"Được thôi, vậy sau khi anh làm xong thì bỏ son vào trong một hộp sắt nhỏ là được."
Điều kiện có hạn, cô có thể dùng tay bôi son vậy.
Hu hu hu - Cuộc sống thật không dễ dàng mà, Trà Trà thở dài!
Ngày hôm sau, sáng sớm hôm đó, trời nổi mưa phùn.
Tối hôm qua, Tạ Thiện Văn gửi điện tín tới, nói phân bón hóa học ngày mai sẽ đến Miên Sơn. Đội trưởng Chu mừng rỡ, nghe nói cả đêm không ngủ, trong đêm xuất phát đi lên huyện thành, sau đó đi tàu hỏa từ huyện thành lên thành phố
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền