Chương 77 - Tiểu Ninh khéo tay 4
Kiều Trà Trà tò mò hỏi:
"Đây đều là dược liệu gì vậy?"
Ninh Du biết rõ, chỉ vào từng cái rồi nói:
"Cây kinh giới, phòng phong, bạch chỉ, xuyên khung, bội lan, cao lương khương, thạch xương bồ, nhục quế, vỏ cam quýt, những dược liệu này là 3 gram, còn hoa hồng và hoa quế là 2 gram, hoa tiêu chỉ cần 1 gram."
Kiều Trà Trà xoa đầu:
"Không nhớ rõ."
Ninh Du cười cười, nghiêng đầu ngước lên:
"Không sao, sau này anh sẽ làm cho em dùng."
Kiều Trà Trà đỏ mặt, nói sang chuyện khác:
"Ngoại trừ mấy cái này thì còn cần thêm gì không?"
"Có chứ, dầu sơn trà và cả sáp ong của chúng ta nữa, còn phải thêm ít mật ong và nước cất."
"Dầu sơn trà là cái gì vậy, nhà chúng ta có dầu sơn trà à?"
"Nhà ông cậu có, anh đã tìm ông cậu mượn."
Ninh Du cầm một bình thủy tinh nhỏ lên lắc lắc:
"Dầu sơn trà chính là dầu hạt trà, em chưa từng ăn qua sao, xào rau cũng không khó ăn, nhưng mà hương vị thì có hơi khó chịu, người thích mùi này thì cực kỳ thích, cha chính là người như vậy."
Cha ở đây là chỉ người cha ruột của Ninh Du, Kiều Trà Trà nghiêm túc suy nghĩ một lúc, lắc đầu.
Đời trước hình như cô từng nếm thử, hẳn có nghe nói qua, thấy rất quen tai, có lẽ là đã nghe từ một quảng cáo mỹ phẩm nào đó.
Đời này nguyên chủ càng không gặp qua, khi còn bé đều là ăn dầu đậu phộng và mỡ heo.
Khi nguyên chủ còn rất nhỏ, trong nhà có quá nhiều con cái, ông bà nội cũng đã tuổi cao nên gánh nặng của cha mẹ rất nặng nề.
Vào mùa đông, cứ mỗi tuần lại cắt một miếng mỡ heo, trước khi xào rau thì đặt vào trong nồi xoa một vòng, xoa đến khi nào thành nồi đã có một lớp dầu bóng loáng là có thể xào rau.
Thời gian này nghĩ đến cũng khổ, Kiều Trà Trà không khỏi lại có chút nhớ nhung người nhà họ Kiều ở thủ đô.
Ninh Du nhìn thấy tâm trạng của cô sa sút, liền giới thiệu thêm:
"Em có biết không, dầu sơn trà này thực ra không phải được làm từ trà, mà là từ quả của cây trà dầu."
Kiều Trà Trà:
"Cây trà dầu... thì không phải trà à?"
Ninh Du dở khóc dở cười:
"Đương nhiên, em từng nghe nói có loại trà nào tên là trà dầu không?"
Hoành Hoành cũng cười, vội vàng nói chen vào:
"Mẹ, mẹ, Hoành Hoành biết, để Hoành Hoành nói!"
Cậu bé kích động đến mức che miệng của cha mình lại:
"Cây trà dầu và cây lá trà đều thuộc họ sơn trà, nhưng mà là hai giống cây khác nhau! Một loại là cây trà dầu, một loại là cây lá trà."
Kiều Trà Trà: "..."
Mẹ nó, tức giận!
Ánh mắt của Ninh Du lập tức mềm mại như nước, vô cùng vui mừng, sờ mái tóc mềm mại của con trai:
"Chờ đến khi con cao như Tiểu Hổ thì cha sẽ dẫn con lên núi chơi."
Tiểu Hổ là cháu trai út của ông cậu, vẻ ngoài giống mẹ, mới sáu tuổi mà đã cao lớn giống như một đứa trẻ tám tuổi vậy.
Sau nhiều lời giải thích khác nhau của hai cha con thì Kiều Trà Trà cuối cùng cũng hiểu dầu sơn trà là gì.
Không phải chính là dầu sơn dữu sao?
Ở quê cô người ta gọi nó là dầu sơn dữu!
Dầu sơn dữu là gì? Nói ra rất nhiều bạn nhỏ ở nông thôn đều biết đến, đó là một loại cây có quả tròn vo, kích cỡ như một viên cá viên, hạt cũng hình tròn.
Nghe rất lòng vòng đúng không, thật ra loại quả này nếu không kịp thời hái xuống khi chín thì khi rơi xuống sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền