ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 89. Hoạt học hoạt dụng 5

Chương 89 - Hoạt học hoạt dụng 5

Thôn Thượng Dương là thôn lớn, có trăm hộ gia đình.

Thời đại này, nếu một thôn có trăm hộ gia đình, chứng tỏ dân số trong thôn không thể nói là ít.

Bây giờ kế hoạch sinh đẻ còn chưa quản nghiêm, con nít trong thôn độ tuổi nào cũng có, mà độ tuổi nào cũng rất nhiều, đặc biệt mười tuổi trở xuống, có thể tổ chức được một lớp mẫu giáo.

Lúc Hoành Hoành vừa đến nơi ấy vô cùng nhát gan, trải qua một tháng thích ứng đã hoàn toàn cởi mở. Bây giờ hầu như buổi tối nào ăn cơm xong cũng phải đến sân phơi lúa chơi, khiến cho cả người toàn bụi bặm và mồ hôi.

Ban đêm trời trong, sao lốm đốm đầy trời, dưới gốc cây nhãn thơm là nơi giải trí của các người lớn, còn sân phơi lúa bên cạnh chính là nơi vui chơi của đám trẻ con.

"Đi đón Hoành Hoành về đi."

Kiều Trà Trà nói,

"Buổi tối còn quậy, đêm nay lại nằm mơ nói mớ cho coi."

Ninh Du đau đầu, lề mà lề mề ra ngoài, vừa đi vừa nói:

"Phải dạy nó một vài quy củ."

"Chờ chút!"

Kiều Trà Trà không biết nhớ tới cái gì, mau chóng gọi anh lại.

"Làm sao vậy?"

Ninh Du quay lại hỏi.

Kiều Trà Trà:

"Đi ngang qua nhà ông cậu hỏi thử giúp em gần chúng ta có ai đánh bông không!"

Ninh Du gật đầu rồi tiếp tục đi về phía sân phơi lúa.

Mỗi một mùa có một chuyện phải bận rộn, qua một thời gian nữa phải làm chăn mềm rồi.

Cô nhớ lượng bông mình trữ cũng không nhiều lắm, nhưng muốn tìm người đánh bông thì phải tìm người bán bông.

Hai vợ chồng lại chuyển giường cho xong.

Giường vừa chuyển xuống vị trí cuối giường, khu vực vốn có vẻ rộng rãi lập tức trở nên chật chội.

Ninh Du lót đệm rơm rạ lên, lại đặt chiếu rơm và chăn nhỏ của Hoành Hoành lên. Sau khi làm xong, hai vợ chồng nhìn nhau nở nụ cười, đều hiểu đối phương vui vẻ.

Khà khà, đá đứa nhỏ ra rồi, hai người bọn họ có thể ôm nhau ngủ.

Nửa tháng sau, thời tiết ấm áp hiếm thấy.

Hôm nay mặt trời nhiều nắng, Kiều Trà Trà dọn đệm rơm ra phơi nắng. Trong lòng yên lặng tính toán việc mua bông.

"Mua bông?"

Chu Bình Quả gặm củ sắn, à, chính là củ đậu, ngồi trong sân nhà Kiều Trà Trà, hai chân chéo nguẩy.

Nghe thấy Kiều Trà Trà nhắc tới muốn mua bông, nói:

"Mặc dù thôn chúng ta có trồng bông nhưng tốt nhất chị đừng mua ở trong thôn. Muốn mua bông thì tìm Đường Tế Thu đi, anh ta nhất định có thể mua được."

Trong lòng yên lặng tính toán, khá lắm, Bình Quả mới đến nhà cô không tới mười phút mà đã nhắc đến Đường Tế Thu ba lần.

Chủ yếu là bản thân cô ấy hoàn toàn không phát hiện!

Kiều Trà Trà không khỏi cười cười, nhíu mày nói:

"Đường Tế Thu à, gần đây hình như cô rất thân với anh ta ha?"

Động tác ăn củ sắn của Chu Bình Qua dừng lại, cố gắng giả vờ bình tĩnh nói:

"Không có, anh ấy đi học muộn, chúng em còn học cùng lớp, vẫn có quen biết. Thật đó, vẫn có quen biết mà!"

"Ha ha!" Kiều Trà Trà cười tủm tỉm,

"Được thôi, vậy cô hỏi giúp tôi anh ta có không, nếu có thể mua mấy cân thì tôi lấy mấy cân."

Hai cân là đủ, năm cân cũng không chê nhiều, thậm chí mười cân hai mươi cân cô cũng muốn.

Nhiều hơn nữa... E là anh ta cũng không mua được.

Sắc mặt Chu Bình Quả không được tự nhiên, gật đầu đáp lại.

"Rộp rộp——"

Cô ấy cắn mạnh củ sắn mấy cái để giảm bớt lúng túng.

Chu Bình Quả thực sự không phải người õng ẹo, nhận ra Kiều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip