Chương 90 - Hoạt học hoạt dụng 6
Buổi trưa, Ninh Du vừa về đến nhà, Kiều Trà Trà chạy bộp bộp ra đón, ôm lấy eo của anh, nở nụ cười xán lạn:
"Thân ái, em có việc thương lượng với anh."
Ninh Du kinh ngạc, là chuyện lớn! Cô nhóc này không có chuyện lớn gì thì sẽ không ôm anh khi anh mới vừa tan tầm, bởi vì cả người anh toàn mồ hôi.
"Được, em nói đi."
Anh nói.
Kiều Trà Trà nháy mắt mấy cái, đẩy anh vào cửa:
"Anh ăn cơm trước, cơm nước xong xuôi lại nói."
Được thôi. Tay nghề của Kiều Trà Trà có tiến bộ rất lớn, Ninh Du lại mới vừa làm việc xong vô cùng đói bụng, vì thế ăn rất ngon miệng.
"Hoành Hoành đâu?"
Ninh Du hỏi.
Kiều Trà Trà chỉ bên cạnh:
"Hai người già rất cô đơn, rất thích chơi với Hoành Hoành, em bảo Hoành Hoành đưa mấy miếng bánh trứng qua, giờ còn chưa về."
Ninh Du thở dài:
"Hai vợ chồng bác sĩ Dương cũng coi Hoành Hoành như cháu trai, con trai con gái đều ở quân đội, bởi vì đều lập được công thế nên cũng không bị liên lụy quá nhiều."
Đây đã xem như là vạn hạnh trong bất hạnh rồi. Hai người không nói về những chuyện này nhiều, sau khi Ninh Du ăn cơm xong thì Hoành Hoành cũng quay về, mẹ con các cô đã ăn từ sớm, vì thế Ninh Du chỉ cần rửa một cái chén là được.
Lúc sắp đến giấc ngủ trưa, Hoành Hoành ôm gối nhỏ của cậu tiến vào giấc ngủ. Ninh Du thì sao, vẫn chờ Kiều Trà Trà nói chuyện lớn với anh.
Kiều Trà Trà cười hì hì, ngón tay xoắn vào quần áo của anh, nói:
"Thân ái à, lại kiếm cho em một ít tổ ong đi."
Cô muốn sáp ong, sáp ong có thể tạo ra nến.
Kiều Trà Trà tưởng tượng:
"Nến bình thường có mùi, em muốn dùng mùi hoa quế nên không thể dùng nến thường, sẽ mất mùi. Còn nữa, lọ chứa thì dùng tre có được không, vừa vặn có rừng trúc, vừa trong lành vừa tao nhã!"
"Quan trọng là gì, em cảm thấy nhà chúng ta quét dọn sạch sẽ đi nữa cũng sẽ có mùi, dù sao có ba con lừa kia ở đâu, hiện tại có mùi hoa quế tỏa hương cũng còn đỡ, sau này không có mùi hoa át đi thì sao?"
"Oa, em thật sự thông minh quá đi mà! Sao em có thể nghĩ ra được một cách như thế này cơ chứ!"
Kiều Trà Trà nâng má, liên tục nói mấy câu, sau đó rơi vào sâu trong sự tự luyến.
Ninh Du: "..." Anh giả vờ ngạc nhiên nghi ngờ, đánh giá Kiều Trà Trà mấy cái:
"Không đúng không đúng. A di đà Phật, nữ thí chủ, Trà Trà lần trước lo lắng anh bị ong chích đi đâu rồi, xin trả cô ấy lại cho anh."
Kiều Trà Trà: "..." Đệt, được lắm, học xong vận dụng luôn!
Ở một diễn biến khác, nuốt xuống củ sắn trong miệng, Kiều Trà Trà không trực tiếp kiến nghị gì với Bình Quả, mà chỉ nói:
"Cứ giống như lần trước, trước tiên tìm rõ ràng nguyên nhân ở đâu. Xuất phát từ cơ bản, xem vì sao cha cô phải như vậy, lại giải quyết từ gốc."
Chu Bình Quả trầm mặc vài giây:
"Cha em luôn muốn có một người con rể ở rể."
Kiều Trà Trà lại xiên một miếng sắn bỏ vào trong miệng, vung tay:
"Không đúng không đúng, đó cũng không phải nguyên nhân cơ bản. Cô nói trước đi, tại sao ông ấy lại hi vọng muốn có con rể ở rể?"
"Bởi vì em là con gái."
Chu Bình Quả vội nói,
"Cha em để ý hương hỏa, mỗi ngày nhắc chuyện chết rồi phải quăng bồn[1] với thắp hương."
[1] Đây là một phong tục quan trọng trong đám tang dân gian, khi quan tài được nâng lên, những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền