ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 97. Thu hoạch vụ thu trong thôn 3

Chương 97 - Thu hoạch vụ thu trong thôn 3

Sáng sớm.

Ninh Du ngủ nướng không chịu dậy, nằm trên tấm nệm bông mềm mại, trên người đắp cái chăn vừa làm xong. Anh không dậy nổi, Kiều Trà Trà dĩ nhiên cũng sẽ không dậy, bức màn không cuốn lên, căn phòng liền như ban đêm. Kiều Trà Trà gối lên cánh tay Ninh Du, bàn tay kia của anh sờ lên cái bụng đã hơi nhô lên của cô.

Giờ phút này, vợ chồng hai người đều đang tâm linh tương thông mà đoán giới tính.

Kiều Trà Trà:

"Anh nói xem đứa bé này là con trai hay con gái?"

Ninh Du trầm tư:

"Anh không biết, nhưng anh cảm thấy lần này em mang thai không giống lần trước, có lẽ là con gái."

Hai mắt Kiều Trà Trà tỏa sáng rạng rỡ, xoay người đối mặt với anh:

"Hoành Hoành cảm thấy là em gái, anh cảm thấy là con gái, em cũng cảm thấy vậy."

Cô lại hỏi:

"Anh nghĩ ra tên chưa?"

Ninh Du lắc đầu:

"Vẫn chưa nghĩ ra."

"Sao vậy, năm đó Hoành Hoành mới ba tháng là anh đã nghĩ ra tên đẹp rồi."

Cô là người dở đặt tên, thật sự dở đặt tên. Lúc trước Hoành Hoành chưa có tên là Hoành Hoành, lúc Kiều Trà Trà có được quyền đặt tên, suy nghĩ nửa ngày thì ra được cái tên không có hàm ý lại rất mang tính bá đạo tổng tài, cuối cùng bị mẹ cô vô tình tước đoạt, nói để cô đặt thì khó nghe dữ lắm, giao cho sinh viên như Ninh Du đặt.

Được thôi, cô sao cũng được. Dù sao mẹ cô cũng có bộ lọc học vấn đối với Ninh Du, trước giờ đều vì trong nhà có con rể là sinh viên mà lấy làm vinh dự, hận không thể sửa hết tên của mấy đứa cháu trai cháu gái trong nhà, để Ninh Du đặt tên lại lần nữa. Sau đó hai vợ chồng nghiêm túc lật xem từ điển và sách vở, cuối cùng cùng nhau quyết định hai chữ "Khả Hoành". Kiều Trà Trà mệt mỏi rồi, lần này nói sao cũng không đặt nữa.

Ninh Du ôm chặt cô, nói:

"Anh cứ cảm thấy đứa nhỏ này sẽ khó sinh hơn anh nó một chút, năm đó sau khi Hoành Hoành ra đời, điều kiện trong nhà tốt biết bao, hiện giờ con bé có thể có một phần mười là đã không tệ, cho nên phải đặt cái tên hay."

Kiều Trà Trà: "..."

Có hay nữa thì cũng chỉ là cái tên, có thể hay đến cỡ nào. Có điều cũng chỉ có thể như vậy, ấm ức cho con rồi bé yêu.

Hai người ngủ nướng rất là thoải mái. Trò chuyện xong lại nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm nhận chăn bông mềm mại mới lưu luyến không rời mà rời giường.

Kiều Trà Trà vừa xuống giường vừa cảm thán:

"Sau này mỗi năm chúng ta đều đem chăn bông đi thay bông một lần, rốt cuộc ông cậu tìm ai thay bông mà thay cũng tốt thật, đắp thật thoải mái."

Giống như nằm trong đám mây mềm mại, lại không nặng, khiến người ta hận thể lăn mấy vòng trong chăn.

Ninh Du nghĩ:

"Hình như là một người ở công xã, chính là hộ ở kế tiệm bánh bao, là ông cụ khoảng 50 tuổi."

"Haiz, mặc kệ, sau này hỏi lại ông cậu đi."

"Có điều bông cũng thật sự không bền, vốn dĩ anh cho rằng có lẽ tám chín cân là đủ, không ngờ phải mười hai cân, Hoành Hoành mới có tám chín cân! Ở đây rất khó qua mùa đông, thủ đô lạnh thì lạnh, nhưng có máy sưởi, chăn thì lại nhẹ hơn rất nhiều."

Thực tế, trước đó, lúc ấy khi Kiều Trà Trà biết được thì ngạc nhiên tới mức không khép miệng được, ngây ngốc đến độ không phản ứng kịp. Cũng may Đường Tế Thu lại giúp mua thêm hai mươi cân, mấy miếng đệm giường

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip