Chương 96 - Thu hoạch vụ thu trong thôn 2
7 giờ sáng, đến bóng dáng mặt trời cũng không có. Đây là ngày có nhiệt độ thích hợp nhất, ngoài đồng ruộng, mọi người nhân lúc không có nắng, có thể làm bao nhiêu việc thì làm bấy nhiêu, hận không thể không uống nước, không đi vệ sinh.
Các thôn dân mặc kệ là lười hay là chăm chỉ đều đồng tâm hiệp lực mà làm việc mình được phân công. Người lớn lên ở nông đều rất coi trọng lương thực, phần lớn người của thế hệ này đã trải qua ba năm kia của thập niên 50 60, cho dù như thế nào cũng sẽ không xem lương thực ngoài ruộng như trò đùa.
Cùng lúc ấy, Ninh Du đang khom lưng đổ mồ hôi như mưa trên phần ruộng được phân công, tay trái nắm chặt thân cây lúa, tay phải cầm cái lưỡi hái, một nhát lại một nhát, bông lúa chất thành đống, mang đến cho người khác cảm giác đầy an toàn.
Kiều Trà Trà cũng ở chuồng heo giơ tay chém xuống bí đỏ và khoai lang bị đào hư mà thời gian trước đào từ trong đất lên, còn có các loại cỏ heo và bã đậu, bỏ toàn bộ vào trong nồi nấu, nấu chín rồi cho mấy con heo trong chuồng ăn. Cơm cho heo đã giải quyết xong, còn phải dắt dê ra ngoài ăn cỏ.
Còn về lừa và ngựa thì đã sớm được dắt đi. Lúc thu hoạch vụ thu đến, chúng nó cũng phải bán sức lao động để đổi lấy đồ ăn cho mình.
Lúa cắt xong phải đập, đập xong kéo đến sân phơi lúa phơi, trong quá trình này phải tránh trở trời, nếu lúa không kịp thu mà bị mưa xối, rất nhiều người phải quỳ xuống đất mà khóc.
Cho nên không bao lâu, mặt đất vốn đầy lúa đã trống rỗng một vùng, tiếng "bịch bịch bịch" từ ruộng truyền đến, đây là mấy người đầu đội vải trắng, trên người mặc áo dài quần dài đang dùng sức đập lúa. Bọn họ có thể đập liên tục mấy tiếng, mặt trời thẳng tắp chiếu rọi, làm việc cả ngày này sang ngày nọ, mồ hôi rơi xuống như mưa, làn da trở nên ngăm đen, giống như nhiễm phải màu của đất cát.
Dù là loại da trắng thời sinh như Ninh Du, làn da rất khó bị cháy nắng mà mấy ngày qua rõ ràng cũng có thể nhìn ra đã đen đi một chút.
Đại hội động viên kết thúc như vậy. Tiếng ông ấy âm vang có lực, khiến người ta không nén nổi tin tưởng lời ông ấy, nhưng Kiều Trà Trà nghe xong thì thấy lòng mênh mông, dường như từng đấu lương thực và từng tờ tiền giấy, từng miếng thịt heo đang gần ngay trước mắt. Thật là, vận dụng hết mọi lực lượng có thể vận dụng được! À đúng rồi, đứa con nít hơn ba tuổi như Hoành Hoành đây cũng phải làm việc. Đám con nít ba bốn tuổi như cậu cần phải mỗi người cầm một cọng cỏ lau chạy tới chạy lui trên sân phơi lúa, không được để chim chóc tha hạt lúa đi.
Đây là ngày thứ bảy của thu hoạch vụ thu. Buổi tối, sau khi ăn cơm tối xong, hai vợ chồng và động cơ vĩnh cửu - Hoành Hoành đều không còn sức lực đi ra ngoài dạo, chỉ hận không thể không cần tắm mà lên giường nằm. Mà công việc của Ninh Du nặng hơn của Kiều Trà Trà rất nhiều, tuy Kiều Trà Trà mệt, nhưng nghỉ ngơi một chút là ổn. Ninh Du thì mệt đến mức ban đêm khi ngủ còn ngáy nhẹ, đến ngày thứ năm sáu thì tay nhức đến mức thậm chí ăn cơm cũng run. Thể lực cường tráng như Ninh Du cũng hơi chịu không nổi.
Kiều Trà Trà thật sự không nỡ nhìn nữa, vì thế liền đi tìm bác sĩ Dương lấy bình rượu thuốc, học người ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền