Chương 883: Về quê 1
Đội vận tải của Lương Quân hai năm trước vì chuyện làm ăn không tốt mà bị cắt giảm. Lương Quân là trạm trưởng, mặc dù không đến mức mất việc, nhưng vì được điều chuyển đến một chức vị dân sự nhàn tản. Vốn là người tâm cao khí ngạo, ông cảm thấy cấp trên đang thương hại mình, cho nên từ chối.
Sau khi nghỉ hưu, Lý Thâm mời ông ấy gia nhập công ty vận tải. Lương Quân biết sự nghiệp của Lý Thâm có thể được như bây giờ, cũng không nhất thiết phải cần đến ông ấy. Ông không muốn tạo thêm gánh nặng cho Lý Thâm, hơn nữa ông cũng đã đến tuổi trung niên, gia đình bạn bè đều ở quê nhà, không muốn xa rời quê hương mà chạy đi nơi khác, cuối cùng cũng từ chối.
Lương Quân không phải là người làm mình làm mẩy. Khi Lý Thâm rời khỏi đội vận chuyển, ông ấy đã từng cảm thấy Lý Thâm đang tự hủy hoại tương lai của mình, cho rằng Thẩm Y Y là trở ngại cho tương lai của Lý Thâm. Nhưng mấy năm qua ông ấy đã tận mắt chứng kiến tốc độ phát triển sự nghiệp của Lý Thâm dưới sự giúp đỡ của Thẩm Y Y, cũng không dám xem thường Thẩm Y Y nữa, dần dần tán thưởng Thẩm Y Y.
Trước đó, Lý Thâm bàn bạc với Thẩm Y Y, bàn giao việc vận chuyển vải trong nhà máy dệt ở thị trấn cho Lương Quân, Lương Quân đồng ý.
Cùng lúc ấy, Thẩm Y Y cũng đã đến nhà ga, Lương Quân đến đón bọn họ.
Bọn họ đi nhiều người, chia ra ngồi vài chiếc xe. Thẩm Y Y, cha Lý, mẹ Lý cùng với Tiểu Bối ngồi xe của Lương Quân.
Càng gần đến quê nhà thì cha Lý và mẹ Lý càng hưng phấn, không chịu được nhàn rỗi mà lôi kéo Tiểu Bối kể về những chuyện trước đây khi bọn họ còn ở quê. Tiểu Bối rời quê hương từ khi còn rất nhỏ, đã không còn nhớ một chút gì về quê nhà cho nên thích thú lắng nghe.
"......Ngày trước ông bà sinh ra và lớn lên ở đây, bố và các anh trai của con cũng vậy, lúc đó gia đình chúng ta còn rất nghèo, ngày nào cũng đi làm để kiếm công điểm, ngày nào cũng ăn khoai lang và khoai tây, không có dầu không có muối, rất khó nuốt, cũng không có thịt, đến cuối năm mọi người trong thôn chia thịt lợn thì mới có thịt để ăn," mẹ Lý nói, nghĩ lại thời gian trước, có chút bùi ngùi.
"Tại sao phải đợi đến cuối năm chia thịt lợn thì mới có thịt để ăn ạ? Không thể ra ngoài mua thịt ạ?"
Tiểu Bối không hiểu,
"Bởi vì không có tiền ạ?"
"Không chỉ vì không có tiền, trước đây, cháu muốn mua thịt thì phải có vé, đó là thứ mà chỉ có công nhân mới có, mà nhà chúng ta chỉ là nông dân đào bới thức ăn, không ai phát vé thịt cho bọn ông!"
Cha Lý cũng bùi ngùi.
Đôi mắt Tiểu Bối mở to, vắt óc suy nghĩ, không thể tưởng tượng được cuộc sống như vậy sẽ như thế nào, bởi vì từ lúc cô bé có ký ức đã sống ở Bắc Kinh, từ nhỏ cô bé không thiếu thịt để ăn, cô bé kìm nén một lúc lâu mới nói:
"Ông nội, bà nội, không sao cả, bây giờ Tiểu Bối có tiền, mua thịt không cần vé, ông bà thích ăn bao nhiêu Tiểu Bối mua cho ông bà bấy nhiêu!"
Tiểu Bối có rất nhiều tiền lì xì, không chỉ từ bố mẹ cho mà còn từ ông bà nội, ông bà ngoại, ừm, còn có cả anh cả và anh nhỏ, về phần anh hai - anh hai còn nghèo hơn Tiểu Bối!
Cha Lý cười ha ha:
"Được rồi, Tiểu Bối mua cho ông bà nội."
Thẩm Y Y chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền