Chương 884: Về quê 2
Trên đường về, những người khác trong xe có vẻ lo lắng cho Thẩm Y Y. Thấy vậy, Thẩm Y Y vội nói:
"Mẹ không sao, chỉ là cảm thấy con đường này hơi xóc nảy mà thôi."
Nghe vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Mẹ Lý cũng đồng tình:
"Trước đây không cảm thấy con đường này xấu, ở bắc Kinh đi quen đường xi măng bằng phẳng trơn tru, lại nhìn lại con đường đất gập ghềnh đầy ổ gà này, thật sự vẫn chưa thích ứng được. Ể? Không phải nền kinh tế của đất nước đã trở nên tốt hơn sao? Không biết khi nào chính phủ mới có thể đến sửa chữa con đường này của thôn chúng ta!"
Lương Quân đang lái xe, nghe vậy mỉm cười:
"Bác gái, mặc dù kinh tế quốc dân đã trở nên tốt hơn, nhưng cũng chỉ có một vài khu vực trở nên tốt hơn mà thôi. Chỗ này của chúng ta không phải vùng ven biển, kinh tế không phát triển, cũng không có ngành công nghiệp đặc thù, giao thông cũng không thuận tiện, muốn phát triển cũng không được. Chuyện làm đường này à, có khi phải đợi hơn mười năm, hai mươi năm!"
"Ai," Cha Lý thở dài, trong lòng mẹ Lý cũng thấy đau khổ.
Thẩm Y Y dựa vào vòng tay Tiểu Bối, thay đổi tư thế, đột nhiên nói:
"Không phải chúng ta trồng được lương thực sao?"
"Đúng vậy, địa thế nơi đây nhiều đồng bằng ít núi, đất đai màu mỡ nguồn nước dồi dào, là nơi rất thích hợp để trồng lương thực,"
Lương Quân nói, rồi tiếp lời, giọng đầy bất lực:
"Nhưng muốn giàu lên nhờ lương thực cũng không phải là chuyện dễ. Ngoài việc xem sắc mặt của ông trời ra, lợi nhuận lương thực không cao, muốn tăng sản lượng rất khó. Cộng thêm việc rất nhiều thanh niên trai tráng không muốn khổ sở làm nông, còn không phải, mấy năm gần đây tỉnh Quảng Châu phát triển, rất nhiều thanh niên kết thành nhóm chạy đến đấy làm công."
"Vậy thì khó!"
Mẹ Lý thở dài.
"Là rất khó,"
Lương Quân đồng ý, rồi lặng lẽ liếc nhìn gương chiếu hậu.
Thẩm Y Y vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc đụng phải ánh mắt của Lương Quân, liền bật cười:
"Anh Lương, có chuyện gì thì anh cứ nói đi!"
"Ô," Lương Quân thẳng thắn cười ra tiếng,
"Anh muốn nói, hai em có năng lực như vậy, ánh mắt cũng rất sắc bén, xem xem Phúc Thành chúng ta có tài nguyên gì có thể đầu tư hay không?"
Quê bọn họ thuộc huyện Phúc.
Cha Lý mẹ Lý nghe vậy, cả hai nhìn Thẩm Y Y đầy mong đợi.
"Có thể," Thẩm Y Y mỉm cười, trong lúc Lương Quân còn đang mừng vui kinh hỉ thì cô lớn tiếng nói:
"Vậy thì mở vài cửa hàng quần áo hoặc là cửa hàng siêu thị trong thị trấn? Lại xây thêm vài tòa cao ốc nữa?"
Lương Quân nghe vậy cười lớn. Thật ra ông ấy vốn định nhờ Thẩm Y Y xem có cách thúc đẩy sự phát triển kinh tế của thị trấn từ gốc rễ hay không, Thẩm Y Y biến lớn thành nhỏ, ông ấy coi như Thẩm Y Y không có cách nào.
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường, trong thị trấn có rất nhiều lãnh đạo như vậy còn không thể thúc đẩy thị trấn phát triển kinh tế, huống chi là Thẩm Y Y.
"Như vậy cũng được, cũng coi như thúc đẩy quá trình thương mại hoá của thị trấn chúng ta!"
Lương Quân hào hứng nói đùa.
Thẩm Y Y mỉm cười, mặc dù cô chỉ thuận theo lời của Lương Quân mà nói, dù sao đi nữa thì cô cũng thật sự không thể xây dựng vài tòa cao ốc trong thị trấn, nhưng đúng là cô muốn đầu tư vào huyện Phúc, còn về phần đầu tư cái gì, cô vẫn phải còn phải tính toán thêm.
"Đúng rồi," Lương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền