Chương 59 -
Mùa đông nước bên ngoài đóng thành băng, mọi người đều trốn trong nhà làm một số công việc thủ công mà sống, đàn ông đan rổ, thúng, vò dây gai, dây buộc chổi... còn phụ nữ thì làm đế giày, lót giày, kéo sợi, dệt vải, không bao giờ được nhàn rỗi.
Trong khu thanh niên trí thức, Lưu Nhất Nguyệt và Phí Tranh cũng trông cậy vào việc bán đế giày và lót giày để mua một số nhu yếu phẩm hàng ngày. Trần Tư Khả thì thường kéo Kỳ Vân Lan sang phòng bên cạnh để ăn uống trò chuyện giết thời gian. Những người đàn ông thì mượn sách của nhau để đọc, thỉnh thoảng ra sau núi tìm một chút thụt rừng, đi mười lần thì có bảy tám lần trở về tay không.
An Tri Thu cũng đi theo góp vui, mỗi lần gặp Phòng Viên, kiểu gì cũng được bí mật nhồi nhét một hai con thú săn, thỏ rừng, gà rừng, thậm chí có khi là nửa con nai rừng, hoặc là một con chuột tre thơm ngon, nói là cảm ơn An Tri Hạ đã giúp bọn trẻ may chăn bông và quần áo. An Tri Thu rất ngại nhận lấy, nhưng An Tri Hạ lại vô cùng yên tâm thoải mái.
Thịt rừng Phòng Viên cho vừa vặn làm dịu những tình huống như vậy, cứ thế cô có thể thường xuyên quang minh chính đại công khai ăn thịt. Đương nhiên lần nào cô cũng ghi lại vào sổ, sau khi tính hết nợ nhà họ Phòng, lại bảo anh trai lấy tiền ra mua tiếp.
Qua năm mới, trong làng bán thịt heo chỉ cần tiền không cần phiếu nữa, trong tay bọn họ có rất ít vé thịt, hơn nữa khoảng cách đến hợp tác xã cung ứng tiêu dùng cũng xa, vừa đi vừa về tốn khá nhiều sức lực. Về phần chợ đen, bọn họ chỉ mới đến đây không hiểu biết nhiều, thế nên cũng không dám đến đó.
Một thời gian sau, trưởng thôn đến thăm, ông nhìn thoáng qua cuốn sổ tay cấp cứu rồi thở dài nói:
"Cuốn sổ tay cấp cứu này quá hữu dụng rồi, đều là chuyện mà người bình thường hay gặp phải, có cái này chúng ta có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền uổng phí, cũng có thể giúp người thân bạn bè chịu ít khổ đau hơn. Vậy là tốt rồi, các cháu nghỉ ngơi trước đi, tôi trở về, có tin tức gì sẽ thông báo cho các cháu biết."
Sau khi tiễn trưởng thôn đi, Nhiếp Nghĩa Xương thăm dò nói:
"Thanh niên trí thức Tiểu An, nếu cuốn sổ tay cấp cứu này thật sự được tuyên truyền rộng rãi thì em có công lao lớn lắm đấy, ít nhất còn có thể tìm được một công việc tạm thời trong xã."
Phí Tranh cười nhẹ nói:
"Đúng vậy, thanh niên trí thức Tiểu An, có thể có tên trong công xã thì có lợi lắm."
Anh cả Tần Đại Bằng và Đan Đằng cũng mở cửa bước ra, gật đầu đồng ý:
"Loại cơ hội như thế này rất hiếm có, thanh niên trí thức Tiểu An nên tranh thủ một chút, còn nữa, em có thể phát huy nhiệt tình trong công xã hơn là đi làm ruộng, anh tin tưởng chỉ cần lãnh đạo công xã đồng ý, nhất định sẽ cho em cơ hội này."
"Không phải anh dọa em đâu, nhưng công việc đồng áng thực sự không phải là việc mà những cô gái chân yếu tay mềm như em có thể làm được."
Từ chuyện góp phần cứu Phòng Lễ Hi, anh ấy đã đơn phương hòa giải với hai anh em nhà họ An.
An Tri Thu khoát tay nói:
"Chỉ là một cuốn sổ tuyên truyền mà thôi, các biện pháp ghi trong đó còn chưa được kiểm chứng đâu, sao chúng ta có thể nghĩ xa như thế được? Các lãnh đạo trong công xã nhất định có kế hoạch của riêng mình."
Nói thì hay, anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền