Chương 82 -
Lại nói, ngày thường thanh niên trí thức Kỳ làm việc gì cũng không đi đầu, chẳng biết vì sao bọn họ luôn cảm thấy khó chịu, nhưng lại không nói ra được lời nào. Giờ phút này, dường như bọn họ đã hiểu ra điều gì đó. Thanh niên trí thức Kỳ cũng có điểm bất thường, đừng nói đến lập trường cô ta chọn, ngay cả một đám bọn họ đứng ở đây, cũng không phải chỉ vì tranh cãi xem vừa rồi ai đánh ai.
Kỳ Vân Lan bị đánh cho choáng váng, khuôn mặt đau rát, xấu hổ đến mức không ngẩng đầu được lên. Hai mắt cô ta rưng rưng, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc của Phòng Viên một chút, rồi nhìn vẻ mặt của mọi người, cực kỳ buồn bã hỏi:
"Rốt cuộc tôi đã nói gì mà các người lại căm ghét tôi đến vậy? Đây là xã hội pháp trị, các người không được tùy tiện làm ẩu. Vậy mà các người... các người đứng nhìn cậu ta hành hung người khác?"
"Thanh niên trí thức Kỳ, nếu đã nói mà không suy nghĩ thì bị đánh cũng đáng đời, đây là chuyện giữa chúng tôi và người nhà họ Thôi, cô không có năng lực giải quyết thì đừng làm loạn, nếu không, tôi sợ mình cũng không khống chế được bản thân đâu."
An Tri Thu siết chặt nắm đấm, hung hăng vung về phía trước. Mỗi sáng chạy bộ còn đấm bốc hơn nửa tiếng, thể lực của anh đã tăng vọt, tiếng vung tay vun vút khiến người ta không chịu nổi mà run lập cập. Tuy nhiên, trong lòng họ cũng mơ hồ tràn ngập sảng khoái, động tác tát người vả tai của thanh niên trí thức Tiểu An thực sự rất bá đạo. Chính là kiểu 'Tao đánh mày đấy thì làm sao?'
Nhà họ Thôi cũng không ai nói hộ cô ta, Kỳ Vân Lan nhất thời thất thần, cắn chặt răng, cụp đôi mắt tràn đầy xấu hổ và hận ý xuống, che mặt nhẹ giọng nói:
"Được rồi, tôi chỉ là một nữ đồng chí không có năng lực gì, ngược lại còn gây thêm phiền phức cho mọi người, vậy tôi sẽ đi khuất mắt các người."
Nói xong, cô ta vùi đầu chạy ra ngoài, trực tiếp chạy về khu thanh niên trí thức mà không quay lại nhà ăn.
"Bí thư chi bộ Thôi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng rồi chứ?"
An Tri Thu xoa xoa cổ tay, nhướng mày hỏi.
Thôi Thành Quân liếc trái nhìn phải, sau đó nhìn về phía đối diện, người nhà họ Phương đều cao lớn cường tráng, mà nhà họ Thôi ngoại trừ Thôi Thiên Hạo có vóc dáng cao lớn ra, những người còn lại đều có chiều cao trung bình. Bởi vì được ông ta quan tâm chăm sóc nên ai nấy đều có công việc nhẹ nhàng ở địa phương, cho nên chỉ có vẻ ngoài mập mạp, còn sức lực thì kém xa người khác.
"Chuyện là thế này, tối hôm qua tôi định gọi hai anh em các cháu đến đây để nói chút chuyện. Công xã khẳng định các cháu đã đóng góp cuốn sổ cấp cứu để nhiều người dân có biện pháp ứng phó, giảm thiểu thương vong."
Thôi Thành Quân bắt đầu giải thích.
"Mặc dù cái cờ thưởng này viết tên của thôn chi bộ, nhưng thật ra là để trao cho các cháu."
"Trên hồ sơ của các cháu cũng sẽ có nhiều nhận xét thành tích xuất sắc, khi về thành phố tham gia tuyển dụng, sẽ được ưu tiên trúng tuyển."
"Đương nhiên, cuốn sổ này không phải do các cháu tự viết, mà là nhìn rồi chép lại của người khác, cho nên công lao cũng không lớn như các cháu tưởng tượng. À, đúng rồi, công xã còn ban thưởng cho các cháu hai mươi đồng tiền."
Nói rồi ông ta móc ra từ trong túi hai tấm đại đoàn kết đặt lên mặt bàn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền