Chương 89 -
Sự việc này cũng đã xảy ra trong truyện, từ khi Khang Hiểu Hoa biết An Tri Thu mang tiền trong nhà đi, thì tức giận đến mức ăn không ngon ngủ không yên, nhưng lại không thể nói với ai, thế là bà ta ngày đêm suy nghĩ để tìm ra kế hoạch. Bà ta cũng sẽ rút kinh nghiệm từ đứa con riêng này, khiến cho đối phương chịu thiệt mà đau khổ không nói ra được.
Bà ta nói dối mẹ mình bị thương ở chân, sau đó vứt lại cả nhà trở về nông thôn. Khang Hiểu Hoa hứa cho mẹ một trăm đồng để giả bệnh ở nhà không gặp ai, mua chuộc cho bản thân mười ngày vắng mặt. Bà ta lại bí mật nhờ người khắc con dấu bằng củ cải, làm giả thư giới thiệu, hóa trang xong mua vé đi Tân Chu.
Trên thị trấn, bà ta lang thang đến chợ đen. Cái chợ đen này không chỉ có các giao dịch vật chất mà còn có các loại người trung gian, có thể giới thiệu việc làm, cho thuê bán nhà, nghe ngóng tin tức... Miễn là bạn có thể trả giá, bọn họ lập tức có thể cung cấp cho bạn những gì bạn cần.
Khang Hiểu Hoa cắn răng bỏ ra mười đồng tiền để có được thông tin chi tiết. Khu thanh niên trí thức có Trần Tư Khả là nhân viên quản lý kho hàng, rất lười biếng nên hầu như không phá người. Suy nghĩ một ngày, bà ta lại bỏ ra mười đồng, thuê một chiếc xe đạp đi vòng qua sau núi, vào thôn vào ban đêm.
Cùng lúc đó, tại thôn, sau khi phát hiện mất đồ, một ông cụ lên tiếng:
"Đúng vậy, mặc dù thôn chúng ta cách thị trấn không xa lắm, chỉ có mười lăm cây số, nhưng xung quanh có rất nhiều thôn giống như chúng ta, nếu cứ làm phiền các đồng chí công an vì một chuyện nhỏ như thế thì bọn họ không thể quản được. Cho nên người trong làng chúng ta vẫn nên tự giải quyết vấn đề, xem kết quả xem có cần báo cáo không."
Một ông cụ khác phản bác:
"Tôi nghĩ tốt hơn là nên nhanh chóng điều tra đi, thanh niên trí thức An và thanh niên trí thức Tiểu An cũng nói đã mất hơn một ngàn đồng, vậy không thể là trò đùa được. Còn thanh niên trí thức Nhiếp, thanh niên trí thức Hàng nữa, hai người cũng kiểm tra xem mình mất cái gì đi, chúng ta xử lý chuyện này càng sớm, càng có khả năng tìm lại được."
Thanh niên trí thức Xương Tử than thở:
"Tôi có một chiếc áo khoác quân đội mới 90%, một chiếc chăn bông vừa làm năm ngoái, sữa bột, sữa mạch nha, bánh quy, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ, một đôi giày da, một đôi giày cao su, còn có ba trăm đồng tiền, các loại ngân phiếu định mức, trong đó có một phiếu xe đạp."
Thanh niên trí thức Hàng cũng kể:
"Tôi cũng giống như Xương Tử, có một chiếc áo khoác len màu đen gần như còn mới nguyên, một bộ chăn bông, các loại thức ăn, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ, giày, bút, năm trăm đồng và các loại ngân phiếu định mức, trong đó có một phiếu xe đạp và một phiếu máy ghi âm."
Hai người bọn họ bây giờ ngoại trừ quần áo trên người ra thì không còn cái gì, đúng với câu chỉ trong một đêm đã trở lại trước ngày giải phóng! Phải biết thế này, bọn họ đã mua xe đạp từ lâu rồi, cho dù bị hỏng cũng còn hơn bị trộm mất, cả hai đều vô cùng uất ức tức giận.
Phòng của các thanh niên trí thức khác đã khóa chặt nên chắc không bị tổn hại gì. Mà thật ra bọn họ cũng chẳng có cái gì đáng để ăn cắp, nếu không phải là người thân quen, sao có thể hiểu rõ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền