ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 95 -

An Tri Thu dùng một chiếc túi để chuyển tất cả tiền, phiếu và thức ăn chưa mở sang phòng bên cạnh. Đồng thời, anh viết phiếu nợ cho Kỳ Vân Lan và Trần Tư Khả. Chờ sau khi lấy được dấu vân tay của hai người, anh cũng cho vào trong phòng, khóa chặt cửa lại.

Cùng lúc ấy, Trần Tư Khả đã tỉnh dậy từ lâu. Nghe Phí Tranh kể lại quyết định của trưởng thôn, cô ta lập tức gào lên, cào vào mặt Kỳ Vân Lan mấy cái, đến nỗi máu bắn ra ngoài. Kỳ Vân Lan vừa tức vừa lo phát điên, tự nhiên cũng độc ác vò tóc đối phương. Hai người lao vào đánh nhau, không còn dáng vẻ nhu hòa dịu dàng như trước nữa.

Phụ nữ đánh nhau không giống đàn ông chỉ đấm cái cho qua, anh tới tôi đi, mà càng làm đối phương đau đớn, mất mặt càng tốt, cắn, véo, cào, túm, đạp, đá... đánh nhau đủ kiểu.

Phí Tranh và Lưu Nhất Nguyệt đi vào can ngăn, chẳng những không kéo được hai người dính vào nhau như bánh quẩy ra, mà còn bị tác động đến mức phải đau đớn buông tay, để mặc bọn họ tiếp tục lăn lộn trên mặt đất.

Khi An Tri Thu cùng mọi người quay lại khu thanh niên trí thức, cuộc chiến đã kết thúc. Hai người đều mệt mỏi thở hồng hộc, ai cũng không chiếm được lợi thế, mặt mũi cổ tay đều bê bết máu, thậm chí còn có một đám tóc dài trên mặt đất, nhìn cũng đủ làm da đầu người ta tê dại.

An Tri Hạ cộc cộc chạy tới, chậc lưỡi nói:

"Ăn trộm gà không thành còn mất thêm nắm gạo. Từ nay về sau ấy, các người đừng coi người khác là kẻ ngu rồi làm mấy chuyện gian trá nữa nha."

Tiếp đó, một nhóm người cùng nhau đi vào trong thôn, An Tri Thu và An Tri Hạ liếc nhìn nhau, cuối cùng cũng có cơ hội dọn ra ở riêng một cách quang minh chính đại, ngu gì mà không lựa chọn? "Được ạ." - Cả hai đồng thanh nói.

Nghe vậy, Nhiếp Nghĩa Xương và Hàng Hướng Lỗi cũng liếc mắt hiểu ý nhau, mở miệng nói:

"Nếu đã có ba căn thì hai chúng cháu cũng đi xem một chút được không? Thanh niên trí thức chọn nhiều người lắm, nói không chừng năm nay sẽ có người mới đến, chúng cháu dọn ra ngoài, cũng là giúp mọi người giải quyết vấn đề."

Trưởng thôn còn có thể nói cái gì, hai người này cũng là người bị hại.

Nhà của ông già goá vợ này cách đó không xa lắm, chỉ có ba con ngõ nhỏ, cũng hướng về phía sau núi. Nhà ở là nhà tranh điển hình, được xây dựng bằng bùn vàng và gạch đất trộn với rơm, mái nhà được lợp bằng một lớp rơm rạ. Bởi vì đã hơn nửa năm không có người ở, cửa nhà đổ nát, trong sân mọc đầy cỏ dại, từ mái nhà có thể lờ mờ nhìn thấy bầu trời, trên xà nhà toàn là mạng nhện, còn có mấy con chuột càn rỡ nghe tiếng thì kêu chít chít chạy trốn.

Trên mặt trưởng thôn hiện lên một tia ngượng ngùng, thấp giọng ho khan một tiếng:

"Chắc là do ông ấy già rồi, không kịp sửa sang phòng ốc, lại bỏ hoang hơn nửa năm, cho nên có chút không ở được, hay là mọi người cứ ở lại khu thanh niên trí thức đi, chờ ngày mùa kết thúc thì xây thêm hai căn nhà?"

Ở lại đó?

An Tri Hạ giật giật ống tay áo của anh trai, sau đó vội nói:

"Không sao đâu ạ, mọi người đều có thể tự xây nhà, gạch đất xây chắc chắn, chúng cháu chỉ cần cải tạo mái nhà, thay cửa mới, bàn ghế rồi quét dọn một chút là có thể ở lại rồi ạ!"

Nhiếp Nghĩa Xương và Hàng Hướng Lỗi cũng đáp lại:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip