Chương 438: Bọn Họ Đã Bỏ Lỡ Một Cơ Hội Kiếm Tiền Rồi
Tết năm nay, Khương Lệ Vân và Phùng Dịch cũng đón tết rất vui vẻ.
Lúc cửa hàng đóng cửa là hai giờ chiều, hai người họ rời khỏi cửa hàng vào lúc hai rưỡi. Thời tiết có hơi lạnh, Khương Lệ Vân quàng một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ đậm cho mình và đi bên cạnh Phùng Dịch, cô nói với anh:
"Phùng Dịch, em biết không, ngày mười bốn tháng hai cũng chính là hôm nay ấy, thật ra nó là ngày lễ tình nhân ở phương Tây."
Ở thế hệ sau, lễ tình nhân thật sự quá náo nhiệt nhưng ở thời đại này thì lại khác. Cho dù là ở Thượng Hải cũng chỉ có số ít người vô cùng thời thượng mới đón lễ tình nhân. Đại đa số người hoàn toàn không biết đến ngày lễ này.
"Em biết, chị Lệ Vân, em có chuẩn bị một món quà cho chị rồi."
Phùng Dịch đáp.
"Sao em biết?"
Khương Lệ Vân hỏi.
"Thì trước đây chị Lệ Vân từng nhắc tới rồi mà."
Phùng Dịch bảo.
Hóa ra là như vậy... cô rất thích nói chuyện với Phùng Dịch nên chắc hẳn trước đó đã vô tình nhắc đến chuyện này.
"Vậy em chuẩn bị quà gì cho chị thế?"
Khương Lệ Vân lại hỏi.
Phùng Dịch đáp:
"Đợi về nhà là chị biết ngay thôi."
Anh liên tục chuẩn bị rất nhiều quà cho Khương Lệ Vân, cái khăn quàng cổ màu đỏ đậm trên cổ cô cũng là một trong các món quà mà anh tặng cô. Phùng Dịch rất thích màu đỏ đậm.
Trong khi đó, Lư Hải Quân vô cùng vui sướng, cũng cầm hamburger của mình lên ăn. Hôm nay có thể ăn được hamburger rồi khiến bọn họ đều rất vui.
Bọn họ làm việc tại quán Hamburger Cheers nhưng thật ra cũng không hay ăn hamburger. Cơm dành cho nhân viên mà quán hamburger cung cấp là cơm hộp, bọn họ muốn ăn hamburger thì phải tự mình bỏ tiền ra mua. Có đôi khi bọn họ sẽ mua để ăn nhưng số lần không nhiều.
"Các cậu làm thêm ở quán hamburger có phải rất vất vả không?"
Có người hỏi.
"Vất vả thì đúng là có vất vả thật nhưng tớ rất thích."
Lư Hải Quân đáp.
Người nói chuyện với Lư Hải Quân cảm thấy cậu ta đang nói lung tung. Nếu đã vất vả thì làm sao có khả năng thích thú được chứ!
Thế nhưng đúng lúc này lại có người nói:
"Đến quán hamburger làm thêm thật sự rất tốt, chúng tớ cũng chỉ làm có mười ngày thôi nhưng cửa hàng trưởng đã trả cho chúng tớ hai trăm đồng rồi."
"Chỉ mười ngày như thế mà trả cho các cậu hai trăm đồng lận á?"
Có người kinh ngạc.
"Đúng rồi, hôm nay cho này, tổng cộng hai trăm đồng."
Người kia lấy bao lì xì ra cho các bạn học xem:
"Sáng ngày mai quán hamburger đến mười giờ mới mở cửa, tớ định sáng mai sẽ đi mua một chiếc xe đạp."
Một người khác lại nói:
"Ngày mai là mùng một tết mà mười giờ sáng quán hamburger đã mở cửa rồi, lẽ nào các cửa hàng khác đều mở cửa rất sớm sao? Ngày mai nói không chừng cửa hàng bán xe đạp hoàn toàn không mở cửa ấy chứ."
Người muốn mua xe đạp kia lập tức chán chường: "Cũng đúng..."
Nghe được người này nói, Lư Hải Quân mới bảo:
"Tớ cũng muốn mua một chiếc xe đạp, đợi bận xong một khoảng thời gian này, chúng ta đi mua chung nhé?"
Nếu có một chiếc xe đạp thì bọn họ sẽ thuận tiện đi lại hơn rất nhiều, còn có thể tự đạp xe đến quán hamburger để làm việc. Lư Hải Quân đã quyết định rồi, đợi sau khi khai giảng học kỳ mới phải tiếp tục đi làm thêm mới được. Nhiệm vụ học tập của bọn họ cũng không nhẹ nhàng gì nhưng nếu cố
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền