ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 439: Nhẫn

Có đôi khi trường học bọn họ sẽ chiếu phim vào buổi tối. Anh nhìn thấy ở trong phim, bên nước ngoài kết hôn sẽ trao nhẫn cho nhau. Tuy rằng anh và Khương Lệ Vân vẫn chưa kết hôn nhưng anh muốn mua một cặp nhẫn rồi chia ra đeo với cô.

"Bây giờ chị muốn ngay cơ."

Khương Lệ Vân khoác cánh tay anh, dùng giọng điệu khác với bình thường mà nói:

"Phùng Dịch, nói cho chị biết đi!"

Giọng của cô nhẹ nhàng mang theo chút làm nũng, quả nhiên Phùng Dịch không thể kháng cự được:

"Chị Lệ Vân, em đã mua một cặp nhẫn."

Khương Lệ Vân suy xét về sở thích của Phùng Dịch rồi hỏi anh:

"Có phải nhẫn vàng không?"

Phùng Dịch đáp:

"Đúng rồi, là nhẫn vàng."

Khương Lệ Vân nở nụ cười, cô biết ngay kiểu thẳng nam giống như Phùng Dịch có xác suất rất lớn sẽ chọn nhẫn vàng mà lại. Nhưng cô vẫn rất thích. Đương nhiên là cô cũng thích, sau khi lớn tuổi rồi, sở thích của cô cũng dần dần thay đổi, trở nên thích màu sắc tươi sáng hơn.

Thật ra cô cũng đã chuẩn bị quà cho anh, có điều, mấy thứ đó cũng không thể nói là quà được mà chỉ là một vài bộ quần áo thôi.

Hai người trở về nhà, Phùng Dịch lấy chiếc nhẫn vàng mà mình đã mua từ sớm ra. Đó là một cặp nhẫn có kiểu dáng đơn giản, một to một nhỏ, cái to là của Phùng Dịch và cái nhỏ là của Khương Lệ Vân.

Khương Lệ Vân đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út, kích cỡ lại vừa vặn phù hợp.

"Phùng Dịch, em rất thông minh, mua nhẫn cho chị mà chị chỉ có thể đeo vừa mỗi ngón áp út, như vậy người khác sẽ cho rằng chị đã kết hôn rồi."

Phùng Dịch nghiêm túc quan sát Khương Lệ Vân, biết cô không hề giận gì cả. Anh ôm cô rồi hôn một cái:

"Chị Lệ Vân, chị có bằng lòng đeo nó không?"

Khương Lệ Vân cười đáp:

"Chị cố gắng đeo vậy."

Phùng Dịch lại hôn một cái.

Hai người suýt chút nữa thì củi khô bốc lửa, cuối cùng vẫn là Khương Lệ Vân ngăn anh lại:

"Được rồi, chúng ta đi nấu cơm giao thừa đã."

Cô tặng nguyên liệu nấu ăn cho người khác nhưng cũng chừa lại cho mình. Cô bỏ con gà trống mà mình nuôi thả vào trong nồi hầm, lại mua mấy con lươn về kho tàu, rang thêm một đĩa tôm sông và mấy món chay nữa... Trên bàn cơm bày năm món một canh, chỉ có mỗi hai người bọn họ chắc chắn không thể ăn hết được. Nhưng đón tết mà, cũng nên phong phú một chút chứ, hôm nay không ăn hết được thì ngày mai lại ăn tiếp cũng được.

Vì cơm trưa ăn quá sớm nên hơn bốn giờ chiều hai người họ đã ăn cơm tối rồi, sau đó còn náo loạn một phen. Tám giờ tối, bọn họ cùng nhau canh trước tivi để xem đêm hội xuân. Cứ vậy xem chương trình đến tận nửa đêm. Giữa chừng bọn họ còn ăn thêm một bữa khuya nữa. Tết năm nay chỉ có hai người bọn họ với nhau nhưng họ không cảm thấy quạnh quẽ một chút nào cả, ngược lại còn cảm thấy vô cùng ấm áp. Đợi qua giao thừa lại chào đón một năm mới đến.

Tết âm lịch chủ yếu là đi thăm người thân, chúc tết không ngừng nghỉ. Người thành phố cũng đi chúc tết nhưng người thân của bọn họ còn lâu mới nhiều được bằng người nông thôn. Ở nông thôn, cho dù là họ hàng rất xa cũng sẽ qua lại, còn người thành phố thì lại không như thế. Bọn họ chỉ tụ tập với những người có mối quan hệ tốt với mình hoặc là có quan hệ gần một lúc để nói chuyện.

Năm nay, có rất nhiều người chọn tập trung ở quán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip