ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 441. Đây Chính Là Duyên Phận Chăng?

Chương 441: Đây Chính Là Duyên Phận Chăng?

Thời điểm đón tết này, sản phẩm mới "trà sữa" mà Khương Lệ Vân mới khai phá ra vô cùng được chào đón. Lợi nhuận trà sữa không thấp, pha chế còn đơn giản, vô cùng kiếm được tiền. Vì để nâng cao lượng tiêu thụ, cô còn đặc biệt chụp mấy bức ảnh quảng cáo với Phùng Dịch, rồi đăng thêm quảng cáo trên tờ báo địa phương. Mời minh tinh quá tốn kém, nhưng nếu tự mình chụp thì giá thành sẽ rất thấp.

Từ sau khi biển quảng cáo kia được dán lên cửa, trà sữa bán càng chạy hơn, thậm chí còn có người đặc biệt tới quán để nhìn cô và Phùng Dịch, sau đó gọi một cốc trà sữa Cheers để uống. Trong thời điểm năm mới, trên cơ bản Phùng Dịch và Khương Lệ Vân đều mỗi người trông một cửa hàng, chia nhau ra làm việc. Nhưng hôm nay, bọn họ lại ở chung trong một quán. Mấy nhân viên phục vụ nhà gần quán đã quay lại sau khi về nhà đón Tết, trong quán cũng không còn thiếu nhân viên nữa. Khương Lệ Vân không tiếp tục đi thu ngân mà chỉ đứng ở bên cạnh, thi thoảng sẽ làm trợ thủ lên món cho khách. Giữa chừng, cô vẫn luôn quan sát mấy thực khách tới quán mua đồ ăn.

Trà sữa giá ba đồng một cốc thật sự rất đắt nhưng người mua nó lại vô cùng nhiều, một vài cô gái trẻ tuổi còn vừa uống trà vừa lén liếc nhìn Phùng Dịch. Anh đẹp trai cho dù đứng ở đâu cũng luôn được chào đón, mà gần đây trà sữa đang rất nổi, lại càng khiến người trẻ tuổi muốn nếm thử hơn. Quán của cô hơi giống quán võng hồng ở thế hệ sau. Nếu người ở thời đại này có điện thoại thông minh thì Khương Lệ Vân cảm thấy chắc chắn sẽ có nhiều vị khách chụp ảnh, đăng vào vòng bạn bè sau khi mua xong cốc trà sữa.

Nhưng đúng lúc này, Khương Lệ Vân lại nhìn thấy mấy người trông hoàn toàn khác biệt với những vị khách khác. Đó là ông cụ đẹp lão khoảng sáu, bảy mươi tuổi, ăn vận rất chú trọng, mà hai người đàn ông cường tráng mặc tây trang đen đi theo bên cạnh ông trông rất giống vệ sĩ. Ông cụ đẹp lão này vừa nhìn đã biết không phú thì quý, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với quán đồ ăn nhanh của cô cả. Mà điểm mấu chốt ở đây là ông cụ này còn hơi giống Phùng Dịch. Đương nhiên ông không giống Phùng Dịch của bây giờ mà giống anh của ba mươi năm sau, sau khi Phùng Dịch già rồi, nét mặt thật sự giống y chang với ông cụ đó. Khương Lệ Vân liếc mắt nhìn vài lần rồi thu tầm mắt về.

Nhưng hành động này đã khiến Châu Trùng Thành có cảm giác, ông cũng nhìn về phía Khương Lệ Vân đang đứng. Phát hiện ra đó là một người khác trên biển quảng cáo, ông bèn nở nụ cười với cô. Khương Lệ Vân thấy vậy cũng nở nụ cười đáp lại. Cùng lúc đó, trong lòng Châu Trùng Thành hơi dao động. Ông nói với vệ sĩ:

"Chúng ta vào trong xem sao đi, đi bộ bên ngoài lâu như thế làm tôi hơi lạnh rồi, uống chút đồ nóng cũng tốt."

Ông nhấc chân đi vào quán Hamburger Cheers và nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi trên tấm biển quảng cáo ngoài cửa đang đứng sau quầy thu ngân tính tiền. Hóa ra quảng cáo bên ngoài tiệm là tìm nhân viên tới chụp à. Nói ra thì nhân viên trong cửa hàng này có tướng mạo tuấn tú, khí chất hơn người, hoàn toàn không giống một nhân viên phục vụ chút nào. Đến ngay cả hai đứa con trai của ông, bàn về vẻ ngoài và khí chất đều không thể so được với người này. Mà điều quan trọng nhất...

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip