ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 442: Rất Giống

Từ sau khi phía bên Thượng Hải đề xuất định khai phá Phổ Đông, một thương nhân Đài Đảo họ Châu tên là Châu Trùng Thành đã tới bên này từ rất sớm. Ông mở một công xưởng chế biến mì ăn liền ở đại lục để bán hàng, kiếm được rất nhiều tiền.

Vào thập niên chín mươi, có rất nhiều người ra ngoài làm thuê, mà đối với những người làm thuê này mà nói thì ăn cơm chính là một vấn đề lớn. Trong một khoảng thời gian rất dài, mì ăn liền chính là sự lựa chọn đầu tiên của bọn họ. Còn đối với dân chúng năm ấy mà nói thì mì ăn liền còn là một mỹ vị tuyệt đỉnh...

Khương Lệ Vân nhớ ở kiếp trước của mình, vào những năm chín mươi, ăn mì ăn liền cũng được tính là tự khao bản thân! Hồi đó, cô sẽ rán một quả trứng, lúc úp mì còn thêm ít rau xanh vào, một bát mì nóng hổi như thế ăn vào luôn có thể cảm thấy hạnh phúc...

Tóm lại là Châu Trùng Thành dựa vào bán mì ăn liền và một vài sản phẩm khác thật sự đã kiếm được không ít tiền, nhưng cuối đời của ông cụ lại khiến người thổn thức vô cùng. Khương Lệ Vân cũng không hiểu rõ cho lắm về tình hình của nhà họ Châu, chỉ là sau khi nhà họ Châu xuất hiện

"trận chiến người thừa kế"

, cô đọc được một vài tin tức và bài phân tích ở trên trang web và video mà thôi.

Trong lúc đó, tại một quán trà sữa, Châu Trùng Thành đi lên tầng tìm một chỗ ngồi xuống. Không lâu sau, vệ sĩ của ông đã mang trà sữa lên. Ông kêu vệ sĩ mang một phần ra cho tài xế, còn mình cũng bắt đầu nếm thử món ăn ở quán này.

Trà sữa... đúng là rất ngon. Bên trong có hương sữa nồng đậm, còn có hồng trà, dưới đáy cốc còn có cả thạch rau câu... người trẻ tuổi chắc hẳn sẽ rất thích.

Châu Trùng Thành rất biết kiềm chế ở phương diện ăn uống, ông chỉ uống một ít chứ không uống hết, những món ăn khác cũng chỉ nếm thử một chút xíu.

Ăn xong, Châu Trùng Thành nói với vệ sĩ:

"Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà tôi thấy nhân viên phục vụ kia hơi gần gũi với mình."

Vệ sĩ bên cạnh ông đã đi theo ông rất nhiều năm rồi cho nên mối quan hệ với ông cũng rất tốt. Một người trong số đó đáp:

"Châu tổng, vừa rồi tôi cũng định nói rồi, cậu kia trông có hơi giống ông."

Châu Trùng Thành hơi sững sờ, lúc nâng mắt nhìn lên, vừa vặn lại nhìn thấy tấm biển quảng cáo dựng thẳng ở bên cạnh. Người đàn ông trẻ tuổi trên tấm biển quảng cáo quả thật hơi giống ông.

"Nếu như A Chí của tôi chưa chết..."

Đứa con đầu tiên của Châu Trùng Thành tên là Châu Thừa Chí, vẻ ngoài rất giống ông cụ. Ông cụ vốn muốn nói, nếu như Châu Thừa Chí chưa chết thì nói không chừng bây giờ cũng có bộ dáng giống cậu nhân viên phục vụ kia.

Nhưng lời còn chưa nói xong, ông đã ý thức được nếu như Châu Thừa Chí chưa chết vậy bây giờ chắc cũng phải bốn, năm mươi tuổi rồi... Hơn nữa, A Chí của ông cũng sẽ không lụi bại giống như người trẻ tuổi kia, tuổi còn trẻ lại không chịu đi học thêm ít kiến thức mà đi làm nhân viên phục vụ.

Châu Trùng Thành dừng câu nói tại đây. Sau đó, đợi lúc ông xuống tầng lại phát hiện ra cậu nhân viên phục vụ đứng thu ngân trước đó kia đã không còn nữa, cũng không biết là đi đâu rồi.

Thực tế, Phùng Dịch đang ở sau bếp ăn cơm và nói với Khương Lệ Vân: "Chị Lệ Vân, giáo sư kêu em về trường học

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip