Chương 462: Ông Sẽ Đưa Cháu Về
Châu Trùng Thành tức giận nói:
"Phùng Dịch! Trước đây ông đã từng nói với cháu rồi, ông sẽ đảm bảo an toàn cho cháu!"
Phùng Dịch đáp:
"Cháu biết rồi, cháu đã nghỉ học một tuần, giờ phải quay về đi học đây, ông có muốn đưa cháu về không? Nếu ông không muốn thì cháu sẽ ngồi xe buýt về."
Châu Trùng Thành vô cùng buồn bực:
"Ông sẽ đưa cháu về."
Nếu Châu Trùng Thành đã bằng lòng đưa anh về vậy anh cũng lên xe của ông cụ thôi. Anh nói:
"Cảm ơn ông nội."
Anh rất nhớ Khương Lệ Vân, chỉ muốn được gặp cô nhanh một chút.
Ông cụ không ngờ mình đã cố gắng bồi dưỡng tình cảm với Phùng Dịch như thế rồi mà anh vẫn đề phòng ông. Vợ của ông và cả đám người Châu Tư Cố, ông đều đã đánh tiếng cả rồi. Bọn họ sẽ không làm gì Phùng Dịch cả!
Châu Trùng Thành vốn có dự định mua cho Phùng Dịch một căn biệt thự khang trang, sau đó cho anh thêm một khoản tiền kếch xù nữa, tiếp đấy sẽ dẫn anh đi làm quen với thật nhiều người. Nhưng bây giờ ông cụ chẳng muốn làm một việc gì hết.
Châu Trùng Thành đã nói một là một, hai là hai suốt nhiều năm, vẫn luôn được cháu lấy lòng. Đối với Phùng Dịch không nghe lời mình, thậm chí còn đề phòng mình mà cảm thấy vô cùng bất mãn. Ông cũng có lòng muốn dạy dỗ Phùng Dịch một chút.
Đưa anh về đến trường rồi, Châu Trùng Thành nói:
"Phùng Dịch, nếu cháu đã không cần nhà, không cần tiền vậy ông sẽ không cho cháu nữa, nhưng hy vọng sau này cháu sẽ không hối hận."
Phùng Dịch cười đáp:
"Ông nội yên tâm, cháu sẽ không hối hận đâu."
Châu Trùng Thành thấy vẻ mặt của anh thong dong bình tĩnh mà lại càng tức hơn.
Vệ sĩ của Châu Trùng Thành hỏi:
"Châu tổng, vậy máy tính và quần áo gì đó đã mua cho cậu Dịch trước đấy có cần mang qua cho cậu Dịch không?"
Châu Trùng Thành tức giận đáp:
"Đã mua cho nó rồi, tôi còn có thể thu về được nữa chắc?"
Tuy rằng ông cụ giận nhưng cũng không đến mức lấy lại những thứ mà mình đã tặng cho anh về. Mấy món đồ này thật sự chỉ là cái đinh gỉ so với những thứ mà ông cụ vốn định cho anh mà thôi.
Châu Trùng Thành kêu vệ sĩ mang đồ đến cho Phùng Dịch, còn mình thì về chỗ ở trước.
Lúc ông cụ về đến chỗ ở, trong lòng vẫn nghẹn một cục tức như cũ. Sau đó... ông nhìn thấy bà vợ của mình.
Vợ của Châu Trùng Thành nhỏ tuổi hơn ông một chút nhưng cũng đã hơn sáu mươi rồi. Từ nhỏ bà ta đã sống trong nhung lụa mà chưa từng phải chịu khổ cực bao giờ, cho nên bảo dưỡng cũng rất tốt, trông không hề già một chút nào cả. Trước đây Châu Trùng Thành vẫn luôn rất thích bà ta.
Gia đình ông có tiền, bừng không, vào thời điểm đó ông cũng không thể ra nước ngoài du học được. Nhưng gia đình của ông cũng không thể tính là đại gia tộc gì, cũng không có nền móng gì cả, chỉ là một hộ thương nhân bình thường mà thôi.
Còn người vợ này của ông thì lại khác, ông nội của vợ ông là quan lớn triều Thanh, vợ của ông từ nhỏ đã sống rất chú trọng rồi. Phải uống trà như thế nào, phải ăn thức ăn như thế nào, phải mặc quần áo ra sao... Vợ của ông có nguyên một bộ tiêu chuẩn của riêng mình, mà tiêu chuẩn ấy còn vô cùng cao. Mới đầu ông còn cảm thấy rắc rối, nhưng sau này lại cảm thấy một người vợ như vậy vừa nhìn đã biết là có lai lịch, khiến ông nở mày nở mặt.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền