Chương 463: Bà Châu
Vợ của Châu Trùng Thành họ Lý, có điều, mọi người thường gọi bà ta là bà Châu.
Châu Trùng Thành biết trong đầu vợ mình chỉ rặt toàn yêu với chả đương. Trước đây ông cụ không để ý, thậm chí còn rất hưởng thụ, cũng bằng lòng dỗ bà ta vì dù sao cũng rất dễ dỗ.
Nhưng bây giờ vừa nhìn thấy vợ là ông cụ lại nhớ đến người vợ và con trai đã chết sớm kia của mình.
Người vợ đầu của Châu Trùng Thành tên là Lý Vãn Ngọc.
Thế nên, khi bà Châu đến nhà, Châu Trùng Thành tức giận nói:
"Bà tới đây làm gì? Tôi đã nói tạm thời không muốn gặp bà rồi cơ mà!"
Tính cách của Châu Trùng Thành rất tốt, bà Châu chưa từng bị ông cụ quát nạt như thế bao giờ, nước mắt của bà ta lập tức chảy ra:
"Ông... ông quát tôi..."
Lúc này, lửa giận của Châu Trùng Thành lại càng bùng lên:
"Bà khóc cái gì mà khóc, tôi cũng có đánh bà đâu! Đến ngay cả một chút thiệt thòi này mà bản thân bà còn không chịu được, vậy tại sao bà lại nhẫn tâm để Vãn Ngọc ở lại chịu khổ như thế hả?"
Bà Châu khóc càng sướt mướt hơn:
"Trong lòng ông vẫn còn nhớ cô ta, đã nhiều năm như thế rồi mà ông vẫn còn nhớ cô ta..."
Châu Trùng Thành không kìm được:
"Trong lòng tôi còn nhớ cô ấy thì đã sao, cô ấy mới là vợ cả của tôi!"
Bà Châu ôm mặt, bộ dáng lảo đảo sắp ngã.
Con gái út của Châu Trùng Thành là Châu Tư Nguyệt đi cùng mẹ mình đến đây, cô ta đỡ mẹ mình và nhìn cha mình với vẻ bất mãn:
"Cha, mẹ con đã ở bên cha bốn mươi năm rồi, vậy mà cha còn nhớ thương người khác à?"
Châu Trùng Thành nói:
"Đó không phải người khác mà là vợ cả của tao, nếu cô ấy còn sống thì mày phải gọi cô ấy là mẹ cả rồi!"
Châu Tư Nguyệt sững sờ.
Châu Trùng Thành lại nói:
"Châu Tư Nguyệt, mày đã gả ra ngoài rồi thì ngoan ngoãn ở nhà chồng mày đi, đừng cả ngày chỉ biết chạy về nhà nữa! Ngày nào cũng chỉ biết nhòm ngó tiền của tao!"
Châu Tư Nguyệt đã kết hôn rồi, vốn dĩ nhà chồng của cô ta rất giàu có nhưng năm ngoái lại phá sản. Từ sau đó, ngày nào cô ta cũng chạy về nhà họ Châu.
Châu Trùng Thành biết cô ta chỉ vì tiền thôi nhưng trước đó không hề ngăn cản, mà còn trợ cấp cho cô ta.
Nhưng hôm nay tâm trạng của ông cụ không tốt, nói chuyện cũng khó nghe hơn hẳn.
Trong lúc nhất thời, Châu Tư Nguyệt không nói nên lời mà ôm mẹ mình cùng gào khóc.
Châu Trùng Thành lại nói:
"Tốt nhất là các người đừng có gây rắc rối cho Phùng Dịch! Nếu các người dám gây chuyện thì cút ra khỏi nhà họ Châu ngay!"
Bà Châu và Châu Tư Nguyệt khóc càng kinh khủng hơn.
Châu Trùng Thành không muốn để ý đến bọn họ nữa. Châu Tư Cố đã bị ông cụ đuổi đi rồi, chuyện bên này còn cần ông cụ làm tiếp... cho nên ông lại bắt đầu bận rộn.
Sau đó, Phùng Dịch gặp được bà Châu và Châu Tư Nguyệt ở trường đại học H. Bà Châu vừa nhìn thấy anh đã khóc cứ như thể anh đã bắt nạt bà ta vậy:
"Phùng Dịch, xin lỗi..."
Phùng Dịch nhíu mày hỏi: "Bà là..."
"Cha tôi là Châu Trùng Thành, đây là mẹ tôi."
Châu Tư Nguyệt ở bên cạnh nói, đồng thời cũng quan sát Phùng Dịch từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt rất không khách sáo.
Biết được thân phận của hai người này, Phùng Dịch quay người rời đi luôn.
Nhưng Châu Tư Nguyệt lại chặn anh lại, nói với vẻ mặt kiêu ngạo: "Phùng Dịch, chúng tôi có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền